Jump to content
  • Members

    No members to show

Forums

  1. Tin Tức Thời Sự

    1. 1.5k
      posts
    2. 1.6k
      posts
    3. 137
      posts
    4. 6.4k
      posts
    5. 336
      posts
    6. 534
      posts
    7. 632
      posts
    8. 220
      posts
    9. 87
      posts
  2. English News

    1. 1.4k
      posts
    2. 150
      posts
    3. 70
      posts
  3. Đời Sống Xã Hội & Tâm Linh

    1. 422
      posts
    2. 179
      posts
    3. 19
      posts
    4. 26
      posts
    5. Tâm Linh

                       
            

      Bỉnh Chúc Vô Minh Quang Tự Diệt

      Trọng Ngân Bạc Phúc Sản Tất Vong .

      Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm

      77
      posts
    6. 118
      posts
  4. Văn Hóa & Nghệ Thuật

    1. 62
      posts
    2. 164
      posts
    3. 38
      posts
    4. 148
      posts
    5. 53
      posts
    6. 11
      posts
  5. Vườn Thơ

    1. 73
      posts
    2. 11
      posts
    3. 15
      posts
  6. Âm Nhạc

    1. 101
      posts
    2. 1.8k
      posts
    3. 37
      posts
    4. 63
      posts
  7. Giải Trí

    1. 112
      posts
  8. Phim & Nhạc

    1. 448
      posts
    2. 25
      posts
    3. 4
      posts
  9. Thông Báo

    1. 31
      posts
  • Posts

    • Nếu có ai hỏi về một người nhạc sĩ viết lịch sử bằng âm nhạc, nhiều người sẽ nhớ ngay đến Trầm Tử Thiêng. Nhưng đằng sau những giai điệu hào hùng hay những bản tình ca trĩu nặng thời cuộc, người nhạc sĩ ấy lại cất giấu một vết thương lòng âm ỉ suốt cả cuộc đời. Đó là mối tình duy nhất, sâu đậm nhất và cũng đau đớn nhất của ông với người phụ nữ mang tên Đỗ Thái Tần. Vượt qua định kiến để đổi lấy vài năm hạnh phúc ngắn ngủi Trước khi trở thành một nhạc sĩ nổi tiếng trong cộng đồng người Việt hải ngoại, Trầm Tử Thiêng (tên thật Nguyễn Văn Lợi) từng là một thầy giáo trẻ tốt nghiệp Trường Sư phạm năm 1958, sau đó khoác áo lính phục vụ tại Cục Tâm lý chiến. Giữa những năm tháng chiến tranh, trái tim người lính trẻ đã rung động trước Đỗ Thái Tần – một tiểu thư xuất thân trong gia đình khá giả, nền nếp. Mối tình ấy từng bị gia đình phản đối quyết liệt vì quan niệm “môn đăng hộ đối”. Thế nhưng, tình yêu đủ lớn đã giúp họ vượt qua mọi rào cản. Năm 1970, ở tuổi 33, Trầm Tử Thiêng chính thức đón bà về chung sống. Khi ấy, bà Tần đã qua một lần đò và có hai người con riêng. Ông không hề bận lòng. Trái lại, ông yêu thương hai đứa trẻ như con ruột, chắt chiu từng ngày bình yên để vun đắp một mái ấm. Nhưng hạnh phúc ấy ngắn chẳng tày gang. Khi cuộc sống gia đình vừa kịp ổn định thì biến cố lịch sử ập đến như một cơn cuồng phong, cuốn phăng tất cả. Quyết định sai lầm và 10 năm nghẹn ngào nơi lao lý Trong những ngày hỗn loạn của thời cuộc, bà Tần cùng hai con sang Mỹ theo diện di tản, còn Trầm Tử Thiêng quyết định ở lại. Ông lặng lẽ tiễn người phụ nữ mình yêu bước lên chuyến đi định mệnh, để rồi ngay sau đó phải đối diện với nỗi cô độc và nhớ thương tưởng chừng có thể nhấn chìm cả cuộc đời. Đó là khoảng thời gian ông đi cải tạo suốt 10 năm (1975–1985). Về sau, chính Trầm Tử Thiêng từng cay đắng thừa nhận rằng quyết định không di tản năm đó là sai lầm lớn nhất cuộc đời mình. Có lẽ cũng vì vậy mà trong suốt quãng đời còn lại trên đất Mỹ, ông chưa một lần nguôi ngoai và cũng không bao giờ muốn trở về quê nhà. Cuộc gặp sau một thập kỷ và nửa hộp khăn giấy đẫm nước mắt Năm 1985, nhờ sự bảo lãnh của nữ ca sĩ Thanh Thúy, Trầm Tử Thiêng đặt chân đến nước Mỹ. Cuối năm ấy, định mệnh đưa ông gặp lại người xưa sau đúng 10 năm xa cách. Nhạc sĩ Nhật Ngân, người bạn thân đi cùng hôm đó, kể lại rằng vì muốn dành cho hai người khoảng không riêng, ông đã lặng lẽ bước ra ngoài. Khi quay trở lại, điều khiến ông sững sờ không phải là những lời nói, mà là hộp khăn giấy Kleenex trên bàn đã vơi đi gần một nửa. Hai người yêu cũ ngồi đối diện nhau nhưng không ai nói nên lời. Chỉ có nước mắt lặng lẽ rơi. Nửa hộp khăn giấy được dùng để lau những giọt nước mắt của cuộc hội ngộ sau một thập kỷ, và cũng để khóc cho một sự thật quá đỗi nghiệt ngã: Người con gái năm xưa giờ đã là vợ người khác. Không thể chờ đợi trong vô vọng suốt mười năm, bà Tần đã tìm cho mình một bến đỗ mới. Trầm Tử Thiêng hiểu rằng mình đã trở lại quá muộn. Ông không oán trách, cũng không cố níu kéo, mà chỉ lặng lẽ chúc phúc rồi chọn lùi về phía sau để người mình yêu tiếp tục sống bình yên. Khi nỗi đau hóa thành những bản tình ca bất hủ Cuộc hội ngộ ấy trở thành chất liệu để Trầm Tử Thiêng viết nên hai ca khúc nổi tiếng trong năm 1985, như những trang nhật ký được viết bằng nước mắt. Trong “Mười Năm Yêu Em”, ông ví chính mình như một chiếc lá bị cuốn trôi giữa cơn lũ của số phận: “Mười năm yêu em, ta hóa thành chiếc lá Trôi theo từng cơn lũ của kiếp sống…” Đến “Bài Tình Ca Mùa Đông”, đó lại là lời chia tay cuối cùng của một người đàn ông chấp nhận buông tay vì biết mình không còn kịp nữa. “Để rồi sắp gặp nhau, mới biết em không đợi nữa… Trời lại thêm mùa đông, cho tuyết than trên đầu non… Anh nhớ khi mặn nồng, xin cám ơn em một thời xuân… Giờ còn đâu mà mong, cho chút duyên nghe còn ấm…” Nửa đời còn lại trong cô độc Sau cuộc gặp định mệnh ấy, Trầm Tử Thiêng gần như dồn toàn bộ tâm sức vào sáng tác. Ông gắn bó với Trung tâm Asia, để lại nhiều tác phẩm đã trở thành ký ức của nhiều thế hệ người Việt. Năm 2000, người nhạc sĩ tài hoa qua đời ở tuổi 63. Suốt 15 năm cuối đời, kể từ ngày chứng kiến nửa hộp khăn giấy vơi đi trong cuộc hội ngộ với người cũ, ông không gắn bó với bất kỳ người phụ nữ nào khác. Ông chọn sống một mình, mang theo hình bóng của người con gái năm 33 tuổi đến cuối cuộc đời. Có những mối tình không thể thắng được thời gian. Có những cuộc gặp chỉ để nói lời từ biệt. Và cũng có những con người, chỉ lỡ yêu một lần, nhưng phải dành cả phần đời còn lại để học cách quên.   Tình Khúc Vượt Thời Gian 1975 ·        
    • Âm mưu nhuộm đỏ hải ngoại qua ca nhạc
    • Sau khi hai Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến và Nguyễn Thanh Long lần lượt bị mất chức và đi tù vì tham nhũng và buôn thuốc tây giả, chính phủ ta đã đưa một người không biết gì về y tế lên làm bộ trưởng. Đó là bà Đào Hồng Lan, người có khuôn mặt mũm mĩm, xinh ra phết, vốn là một nhà giáo đã có nhiều đóng góp cho ngành giáo dục nhưng rốt cuộc cũng chẳng đi đến đâu.   Vừa lên ngôi, bà tân Bộ trưởng đã phát động cuộc thi viết về “Sự hy sinh thầm lặng” của ngành y tế. Giải thưởng rất hấp dẫn.   Có nhiều bài viết gửi về. Trong số đó có bài của một em học sinh lớp 6 bị ném ngay vào thùng rác, giống như dân Facebook vẫn hay nói là “bị loại từ vòng gửi xe”. Bài viết của em như sau:   Người ta cứ bảo bác sĩ, y tá là lương y như từ mẫu, là những chiến sĩ thầm lặng, em thấy không đúng. Cả nước đều biết nếu không có phong bì hay tiền ứng trước viện phí, người bịnh sẽ có nhiều cơ hội bị bỏ nằm nhúc nhích ngoài hành lang, vừa thở vừa chờ cho tới sáng. Hay ai cần thay băng mà không lòi tiền bồi dưỡng ra, sẽ được các nhân viên y tế thay mạnh tay còn hơn đô vật…Cho nên em chỉ thấy những bịnh nhân bình thường như mẹ em mới xứng đáng đoạt danh hiệu “ Sự hy sinh thầm lặng”.   Mẹ em là một cô giáo, ở trong trường thì được chính phủ gọi là kỹ sư tâm hồn, nhưng lúc mẹ em bị bướu cổ phải đi bịnh viện thì không khác gì một con chuột đang bị cả hệ thống y tế xúm vô hành hạ. Mẹ em phải dậy sớm đi vô bệnh viện lúc 3 giờ rưỡi sáng để lấy số thứ tự. Ba em nằm trên giường cằn nhằn “ Chỉ có ăn trộm mới đi giờ này”. Em cũng phải đi “ăn trộm” với mẹ em, vì ba em nói chiều nay mắc nhậu, không giữ em được.   Lấy số xong, mẹ em ngồi chờ tới trưa cũng không thấy đọc tên, trong khi có nhiều người tới sau thì lại được mấy cô y tá vui vẻ nắm tay dẫn vô trước. Có một ông ngồi ngủ gục cạnh mẹ em, lâu lâu mở một con mắt ra nói: “Không có người quen giới thiệu, không có tiền khám dịch vụ thì chị ngủ một giấc đi cho khoẻ tấm thân ngà”.   Tới hồi nghe đọc tên, mẹ em mừng muốn khóc, mẹ chạy lại ô cửa sổ. Cô y tá, khuôn mặt nghiêm khắc, sau khi điền tên tuổi, giấy tờ xong, nói với mẹ em: “Đóng viện phí rồi tới phòng khám số 6”.   Mẹ em nhẹ nhàng hỏi “ Phòng số 6 ở đâu chị ?”. Cô y tá nạt “ Ở trong miệng chị chứ ở đâu. Đi ra ngoài mà hỏi”.   Tại đây, sau khi chờ mòn mỏi thêm nữa tiếng nữa, mẹ em được vô gặp bác sĩ. Ông bác sĩ, mồ hôi đầy trên mặt và nách, chắc tại phải làm việc quá sức. Nhìn ổng, em không thấy giống bác sĩ chút nào, mà thấy giống mấy người bán keo dán chuột.   Bác sĩ hỏi: “Bệnh sao?” Mẹ em đang trình bày thì bác sĩ đã ghi xong toa thuốc, ông nói: “Đi chụp X quang và mua thuốc”.   Mẹ em dẫn em ra ngoài, im lặng đi như một xác chết. Em hỏi mẹ :“ Sao mình chờ hết buổi sáng mà chỉ được gặp bác sĩ không tới 3 phút vậy mẹ ?”. Mẹ thở dài : “Ở đây, bác sĩ là chủ tịch nước. Con đói chưa, ra mẹ mua xôi con ăn rồi mình ghé quầy thuốc tây mua thuốc”. “Mẹ không đi chụp phim hả mẹ?”. “ Không kịp chiều nay đâu con ơi, người ta xếp hàng dài thế kia, để mai mẹ sẽ xin nghỉ dạy thêm một ngày nữa đi chụp”.   Tại quầy bán thuốc tây, cũng lại cảnh xếp hàng và chen lấn. Nhiều người ngồi luôn xuống đất cho đỡ mỏi chân. Em cũng ngồi nhưng mẹ em thì không. Chắc mẹ nghĩ trong bệnh viện mẹ vẫn là cô giáo chứ không phải bệnh nhân bướu cổ. Đứng lâu lắm thì mẹ cũng mua được một loại thuốc, còn hai loại khác người bán bảo rằng “ngành y tế đang thiếu thuốc, chị ra ngoài chợ đen mà mua”. Mẹ thất vọng, lảo đảo đi ra như người say nắng. Thời may, có một bà tiên mập mạp hiện ra trước mặt cứu nguy. Bà tiên móc từ trong áo ngực ra mấy vỉ thuốc : “Em có hai loại thuốc chị cần nè, chị lấy em để rẻ cho”. Nhưng mẹ em cám ơn và nắm tay em lôi đi. Mẹ bảo mẹ sợ mua nhầm thuốc giả của mấy con buôn.   Ngồi trên xe buýt về nhà, em thấy suốt ngày hôm nay khủng khiếp quá. Bịnh viện đông như kiến. Đông thế nhưng không kiếm ra một nụ cười. Ai cũng gắt gỏng. Ai cũng lê lết chầu chực để được khám qua loa. Mùi mồ hôi, mùi mấy người bịnh khiến em cũng muốn bịnh theo luôn. Vậy mà mẹ em vẫn im lặng chịu đựng. Lúc gần ra về, có cụ già nuôi bệnh, bị móc túi hết tiền, ngồi khóc lóc thảm thiết, mẹ em lẳng lặng lấy ra cho mấy ngàn, không nói một câu.   Mẹ chỉ đổ quạu khi về tới nhà thấy ba em nằm say xỉn, ói tùm lum. Dọn đống ói xong, mẹ lại hấp tấp chạy đi mua nước chanh về cho ba uống giải rượu.   Nhìn theo bóng dáng mẹ chạy đi mua nước chanh, em thấy thương sự hy sinh thầm lặng của mẹ vô cùng, cho nên em viết bài dự thi này. Mong bà Bộ trưởng cho em được giải để em đưa hết tiền lãnh thưởng cho mẹ em trị bịnh bướu cổ. Chứ bịnh viện kiểu này, không có tiền thì chắc mẹ em chỉ có nước sống và trị bịnh bằng niềm tin. Kính chúc bà Bộ trưởng dồi dào sức khoẻ, ngồi ghế được lâu, suy nghĩ được gì giúp ích cho dân nghèo bịnh hoạn, chứ đừng như ông Bộ trưởng trước, mới ngồi chưa nóng đít đã tham nhũng, phải vô khám ngồi bóc lịch mà nước mắt ổng cá sấu cứ rưng rưng.   Loc Duong            
    • After 12 years in seclusion, a youth masters Huashan swordsmanship and avenges his father’s murder!
    • Trương Vô Kỵ Quyết Trận Cuối Khô Máu Với Hắc Bạch Lão Quái | CỔ TRANG_KIẾM HIỆP | Phim 4k | CLIP TV
    • Nội Dung Này Sẽ CỨU BẠN - GIA ĐÌNH BẠN - HÀNG TRIỆU NGƯỜI VIỆT NAM ( Biết Để Bảo Vệ Bản Thân)
    • 4 Months Old. No Mother. 3 Years Later He Became the Most Dangerous Lion the Serengeti Had Ever Seen
    • TT Trump chúc mừng Hung Cao chính thức được Thượng Viện Phê Chuẩn Làm Bộ Trưởng Hải Quân Mỹ!
    • BRAZIL vs UNITED STATES - Final FIFA World Cup 2026 | Full Match All Goals | Simulation PES
    • LTX COLLECTION - Best of THUỶ TIÊN - THUỶ TIÊN Playlist with Lung Tung Xèng
    • https://www.youtube.com/watch?v=U4t59a3y-Ww
    • Ukraine Is Hunting Russia With Mach 3 "Murder Pencils"... And NOTHING Can Stop Them
    • Ukraine săn lùng Nga bằng những “Bút Chì Sát Thủ” Mach 3, không gì cản nổi!
    • Chiến Tranh Chạm Tới Moscow: Người Nga Lần Đầu Cảm Nhận Cái Giá Của Xung Đột!
  • Recent Achievements

    • tvee went up a rank
      Grand Master
    • tvee went up a rank
      Veteran
    • tvee earned a badge
      Posting Machine
    • tvee went up a rank
      Mentor
    • tvee earned a badge
      Collaborator
  • Recent Status Updates

    No Recent Status Updates
×
×
  • Create New...