Chatbox
    You don't have permission to chat.
    Load More

Forums

  1. Tin Tức Thời Sự

    1. 1,445
      posts
    2. 1,470
      posts
    3. 123
      posts
    4. 4,047
      posts
    5. 211
      posts
    6. 475
      posts
    7. 629
      posts
    8. 126
      posts
    9. 29
      posts
  2. Đời Sống Xã Hội & Tâm Linh

    1. 328
      posts
    2. 129
      posts
    3. 18
      posts
    4. 16
      posts
    5. Tâm Linh

                       
            

      Bỉnh Chúc Vô Minh Quang Tự Diệt

      Trọng Ngân Vượng Phúc Sản Tất Vong .

      Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm

      39
      posts
    6. 106
      posts
  3. Văn Hóa & Nghệ Thuật

    1. 45
      posts
    2. 154
      posts
    3. 36
      posts
    4. 144
      posts
    5. 2
      posts
  4. Vườn Thơ

    1. 49
      posts
    2. 11
      posts
    3. 4
      posts
  5. Âm Nhạc

    1. 62
      posts
    2. 589
      posts
    3. 29
      posts
    4. Quán Khuya   (1,020 visits to this link)

  6. Giải Trí

    1. 84
      posts
  7. Phim & Nhạc

    1. 11
      posts
    2. 22
      posts
    3. 4
      posts
  8. Thông Báo

    1. 6
      posts
  • Images

  • Latest Videos

  • Video Statistics

  • Posts

    • Tác Giả: Đinh Yên Thảo


      50 năm trước, ngày 29 tháng 10 năm 1969, tin nhắn điện tử đầu tiên được chuyển qua mạng, đánh dấu sự bứt phá về phương tiện thông tin liên lạc và khởi đầu cho một thời đại thông tin đầy hữu dụng cho nhân loại.

      Nếu tin nhắn từ đại học UCLA phát đến Viện Nghiên Cứu Stanford tại California đã mất hơn một tiếng đồng hồ để đến nơi thì người ta có thể hình dung internet đã phát triển thần kỳ thế nào với những cuộc trò chuyện thu hình xuyên lục địa được nối kết tức thời như hiện nay.

      Mời các bạn cùng chuyên mục chào mừng sinh nhật internet và điểm lược vài cột mốc quan trọng trong nửa thế kỷ qua.

      1969: Tin nhắn qua mạng đầu tiên

      Cuối thập niên 60, chỉ có bốn đại học Mỹ là UCLA, Stanford, UC Santa Barbara và Ðại Học Utah có các hệ thống máy tính kích cỡ bằng căn phòng dùng nối kết thực nghiệm qua mạng ARPANET thuộc Bộ Quốc Phòng và tiền thân của internet.

      ARPANET được thiết kế trong mục đích giúp các nhà nghiên cứu và quân đội có thể nối kết, giao tiếp, trao đổi và chia sẻ thông tin với các hệ thống máy điện toán khác từ xa vì lúc bấy giờ máy điện toán vẫn cồng kềnh và đắt tiền.

      Ðêm 29 tháng 10 năm 1969, giáo sư Leonard Kleinrock cùng một sinh viên cộng sự đã phát tin nhắn vỏn vẹn chữ “LOGIN” đến Stanford nhưng hệ thống đã bị đứng máy ngay lập tức.
      Chỉ hai chữ “LO” được phát và đến nơi sau một tiếng đồng hồ nhưng đó là một khoảnh khắc lịch sử khi những nhà sáng chế và nghiên cứu biết rằng việc nối kết qua mạng đã thành công.

      1971: E-mail đầu tiên được gởi đi

      Nghiên cứu và thực nghiệm gởi e-mail đã bắt đầu từ sau khi tin nhắn đầu tiên được gởi đi.
      Năm 1971, Ray Tomlinson, một kỹ sư điện toán tốt nghiệp tại MIT và làm việc cho một hãng thầu thuộc chương trình thiết kế hệ thống ARPANET của Bộ Quốc Phòng đã lập trình và chuyển được thành công bức điện thư e-mail đầu tiên giữa hai máy điện toán trong cùng phòng làm việc của mình.

      Sự thành công của Tomlinson đã được nhanh chóng cải đổi và áp dụng trên hệ thống ARPANET, đưa đến sự thành hình và phát triển một phương tiện thông tin liên lạc mới mẻ.
      Ray Tomlinson được ghi nhận là người đầu tiên phát minh và gởi đi email nhưng phổ biến hơn là ký hiệu @ ông đã dùng cho e-mail đang sử dụng cho đến nay.

      1990: Trang mạng webpage đầu tiên ra đời

      Hơn hai chục năm sau khi hệ thống internet ra đời, đến năm 1990 trang mạng đầu tiên mới được trình làng vào tháng 8 năm 1990 trên máy điện toán thuộc Trung Tâm Nghiên Cứu Hạch Tâm Châu Âu CERN.
      Người phát minh và được gọi là cha đẻ của mạng nhện toàn cầu World Wide Web là khoa học gia điện toán người Anh Tim Berners-Lee.

      Khi nói về internet, cũng nên nhắc về hai khoa học gia Vinton Cerf và Bob Kahn, những người đã phát minh giao thức (protocol) TCP/IP là xương sườn của internet trong khi giao diện (web browser) của Tim Berners-Lee là trang hiển thị nội dung đưa lên.
      Với dăm hàng chữ đơn giản ban đầu, hiện nay các trang mạng đã hiển thị đa dạng các tính năng âm thanh, hình ảnh, video với các kỹ thuật tân tiến và phức tạp để thực hiện nhiều tính năng khác nhau.

      1995: Amazon ra đời

      Kể từ sau khi Tim Berners-Lee phát minh World Wide Web, internet bắt đầu bùng nổ, kéo theo là nhu cầu giao dịch thương mại qua internet (e-commerce).
      Từ một nhân viên quản trị cấp cao của một hãng tài chính tại New York, chàng thanh niên 30 tuổi là Jeff Bezos đã lập một hãng bán sách qua mạng từ garage của mình tại Seattle, Washington, rồi trở thành tỉ phú giàu có nhất nhì thế giới và số nhân viên dưới quyền vào khoảng 650 ngàn người.

      Amazon lần lượt bán thêm băng nhạc, phim ảnh. Rồi đến áo quần, giày dép, hàng điện tử, đồ gia dụng.
      Rồi bất cứ thứ gì cùng vô số dịch vụ cùng các kỹ thuật cao và các thương phẩm điện tử do chính Amazon chế tạo như hiện nay.
      Sự ra đời và phát triển của Amazon đã thay đổi kỹ nghệ bán lẻ cùng cách thức mua sắm hàng hóa của cả thế giới. Khoảng 40 % lượng mua sắm qua mạng là từ Amazon.



      Giáo sư Leonard Kleinrock với tin nhắn đầu tiên – nguồn twitter

      1997: Mobile Internet

      Có thể xem việc phát triển của các thế hệ kỹ thuật trong truyền thông đã đi theo cùng với sự phát triển internet để đáp ứng được nhu cầu nối kết.

      Khoảng đầu năm 1997, Nokia 9000 Communicator 2G xuất hiện và được xem là điện thoại đa năng đầu tiên có thể nối kết internet qua màn hình LCD khá khai sơ với giá khoảng 1,600 đô la.

      Ðến 2001 thì Ericsson mới trình làng điện thoại T68 màn hình màu với giao diện (web browser) khá đơn giản. Theo sau là các điện thoại như PalmOne, BlackBerry…
      Năm 2007, Apple trình làng iPhone đầu tiên (iPhone 1 hay iPhone 2G), xem như một cuộc cách mạng về điện thoại đa năng có màn hình cảm ứng (touch screen) và được bình chọn là Phát Minh Trong Năm.

      Lần lượt thay đổi kiểu dáng và đặc tính kỹ thuật, cho đến nay với thế hệ iPhone 11 vừa trình làng thì điện thoại đa năng đã đi một bước rất xa chỉ trong khoảng một thập niên qua và là phương tiện chính yếu để người sử dụng nối kết vào internet.

      1998: Google ra đời

      Tháng 9 năm 1998, Google chính thức ra đời trong garage tại Menlo Park, California do hai sinh viên ban tiến sĩ trẻ tuổi tại đại học Stanford là Larry Page và Sergey Brin thành lập sau vài năm nghiên cứu thành công công cụ tìm kiếm qua internet được đặt tên là Google.

      Từng ra giá bán Google với giá chỉ một triệu đô la vào năm 1999 nhưng bị từ chối, Google đã từng bước phát triển thành trang mạng được sử dụng nhiều nhất thế giới hiện nay và nằm trong bốn tập đoàn kỹ thuật lớn của thế giới (Big Four) cùng với Amazon, Apple và Facebook.
      Google tái tổ chức sau khi mua lại nhiều công ty khác và hiện nằm dưới hãng chính có tên là Alphabet Inc, cung cấp các sản phẩm và dịch vụ internet liên quan đến quảng cáo, lưu trữ dữ liệu, cương liệu và nhu liệu…

      2004: Facebook ra đời

      Ở tuổi 18, Mark Zuckerberg, người sáng lập Facebook đã khước từ lời chào mời béo bở của AOL và Microsoft với giá một triệu đô la cho ứng dụng nghe nhạc được anh phát minh và về đầu quân cho các hãng này để tiếp tục việc học tại Harvard.
      Mark bỏ học và tạo dựng nên một “đế chế” có hàng tỉ “thần dân” cùng gia sản khoảng 74 tỉ đô la ở tuổi 35 hiện nay.

      Ý tưởng tạo dựng Facebook ra đời khi Mark nhạy bén nắm bắt được nhu cầu giao tiếp xã hội của các sinh viên Harvard muốn chia sẻ những hình ảnh, thông tin liên lạc như trong các cuốn niên giám.
      Tháng 2 năm 2004, Facebook ra đời với tên gọi TheFacebook, tiền thân của Facebook hiện nay khi bỏ bớt “The” ngay phòng trọ trong ký túc xá Harvard do một chàng sinh viên năm thứ hai 19 tuổi cùng một nhóm bạn thực hiện.

      Khởi đầu chỉ riêng dành cho SV Harvard, rồi mở rộng ra khối đại học Ivy, đến toàn đại học Hoa Kỳ, xuống đến bậc trung học, đại học thế giới, Facebook nhanh chóng gia tăng số người gia nhập.
      Với khoảng 2.4 tỉ người sử dụng, Facebook là trang mạng xã hội lớn và có nhiều ảnh hưởng nhất thế giới hiện nay.

      2005: YouTube ra đời

      Trang mạng YouTube.com chính thức chào đời ngay trong lễ Tình Nhân tháng Hai năm 2005 để tải các thước phim lên internet và chia sẻ với những người khác.

      Youtube do ba kỹ sư trẻ là Chad Hurley, Steve Chen và Jawed Karim sáng lập và chỉ một năm sau, YouTube trở thành một trong những trang mạng phát triển nhanh nhất trên internet trong năm 2006 và được Time bình chọn là Nhân Vật Trong Năm.
      Cũng trong năm này, Google đã nhạy bén sớm nhận ra tiềm năng to lớn của YouTube nên đã mua lại với giá tiền 1.65 tỉ đô la, một thương vụ lớn hàng thứ nhì mà Google từng thực hiện lúc bấy giờ.

      Hiện nay YouTube không chỉ là một phương tiện quảng cáo hữu hiệu mà người sử dụng xem đây là công cụ không thể thiếu qua các clip phim về giáo dục, huấn nghệ, giải trí, thông tin, âm nhạc, điện ảnh… miễn phí với các hàng triệu clip phim được tải lên mỗi ngày.
      YouTube cũng bắt đầu cung cấp các dịch vụ truyền hình, âm nhạc từ đôi năm qua.

      2019: Internet hôm nay

      Sau 50 năm phát triển, internet hôm nay đã có tốc độ người sử dụng nối mạng lần đầu nhanh nhất, mỗi ngày có trung bình khoảng hơn một triệu người lần đầu tiên có cơ hội vào internet.
      Theo báo cáo Global Digital 2019 thì hiện nay có khoảng 5.2 tỉ người sử dụng internet, trong đó là 3.5 tỉ người nối kết vào mạng xã hội, phần lớn qua điện thoại đa năng.

      Việc mua hàng online cũng là một cuộc cách mạng trong kỹ nghệ bán lẻ và ngày càng gia tăng trong năm qua, người tiêu dùng đã mua sắm khoảng 517 tỉ đô la qua mạng chỉ riêng tại Mỹ.
      Có khoảng một phần tư dân số thế giới, tức khoảng 1.92 tỉ người mua sắm hàng qua mạng trong năm nay, trong đó hai phần ba là sử dụng điện thoại cầm tay để mua sắm.

      Ðể hình dung chi tiết hơn về mức độ sử dụng internet hôm nay, thì theo dữ liệu được tổng hợp từ Visual Capitalists, trong một phút đồng hồ đã có 1 triệu nối kết vào Facebook, 4.5 triệu lượt xem YouTube và khoảng 41.6 triệu tin nhắn được gởi qua các ứng dụng nhắn tin như Whatsapp và Facebook Messenger, 3.8 triệu lượt tìm kiếm qua Google và hơn hết là 188 triệu e-mail được gởi đi.
      Và trong một phút này cũng đã có khoảng 6.7 triệu đô la được bỏ ra để mua sắm qua internet.

      Cũng ghi nhận thêm rằng, cuộc cách mạng công nghệ cao tại Mỹ đã làm thay đổi cả nhân loại trong vài thập niên qua đều do những thanh niên trẻ, chỉ trên dưới 30 tuổi thực hiện.
      Ðiều gì đã giúp họ tạo ra sự thần kỳ này?
      Tài năng, viễn kiến cùng sự tự do, vượt thoát để đạt đến những giấc mơ vô hạn?
      Ðó là điều cần suy nghĩ. ST
    • Người dân Hong Kong hôm 27/5 biểu tình phản đối Bắc Kinh cho áp đặt luật an ninh mới tại Hồng Kông.   Thứ Sáu, 05/29/2020 - 13:25 — canhco Số phận của 7 triệu con người Hong Kong vậy là đã rõ sau cái nhấn nút của 3 ngàn Đại biểu Nhân dân Toàn quốc Trung Quốc chấp nhận nghị quyết xây dựng luật an ninh Hong Kong: Cấm các hành vi và hoạt động ly khai, lật đổ, khủng bố và can thiệp nước ngoài ở đặc khu. Quan trọng hơn, các cơ quan an ninh và tình báo Trung Quốc cũng có thể thiết lập cơ sở trong toàn đặc khu hành chánh này. Hong Kong được thụ hưởng thể chế "một quốc gia, hai chế độ" nên tuy thuộc về Trung quốc nhưng được thế giới đối đãi như một nước tư bản tự trị. Đặc khu hành chánh này giàu có và cơ chế dân chủ từ thời được Anh Quốc bảo hộ đã giúp cho người dân Hong Kong thấy được sự khác nhau giữa tư bản cà cộng sản, giữa dân chủ và độc tài, giữa nô lệ và tự chủ….từ đó hầu như cả đặc khu hành chánh này đã đồng tâm đứng lên chống lại ý đồ thu tóm mọi hoạt động dân chủ của Bắc Kinh nhằm trói chặt người dân ở đây vào cùng một rọ với người đại lục. Cả thế giới đã chứng kiến hơn hai triệu người Hong Kong xuống đường. Cả thế giới cũng chứng kiến những cuộc khủng bố tàn bạo của hắc cảnh Hong Kong đối với những thanh thiếu niên cả nam lẫn nữ đã lẫm liệt đạp lên những hàng rào do cảnh sát dựng lên để ngăn cản họ. Những con người không sợ cầm tù ấy vẫn xuống đường biểu tình ngày hôm nay bất kể Bắc Kinh dùng biện pháp gì để áp đảo vì họ biết nếu ngừng lại thì suối nguồn tự do của họ kể như tắt mạch. Người dân Hong Kong thấu hiểu thế nào là bất hạnh khi mạch sống dân chủ của họ bị siết lại và họ không cam tâm đứng nhìn chính bản thân gia đình và con cháu sau này của họ bị nhuộm đỏ bằng chủ nghĩa Cộng sản. Họ thà chết hôm nay để báo động với thế giới dã tâm của Bắc Kinh vẫn chưa bị phát hiện triệt để bởi đồng tiền nhơ bẩn và sự tráo trở lành nghề của tập đoàn Nam trung hải. EU đã khép cửa trước tiếng kêu gào tự do của Hong Kong, trong đó có lập luận đầy mùi vị đồng tiền của người đàn bà được nhiều người kính trọng: Angela Merkel. Giống như Aung San Suu Kyi, đất nước và tiền bạc mới là mục tiêu chính của các chính trị gia, mọi thứ đều là phương tiện để kiếm phiếu. Nền dân chủ của Hong Kong không thể làm cho kinh tế nước Đức tăng trưởng và vì vậy Angela Merkel tiếp tục lo ngại trên cửa miệng nhưng không chấp nhận trừng phạt Trung Quốc như Mỹ, Anh, Úc, Canada. Có lẽ người dân Hong Kong đã biết trước điều đó nên mọi biểu ngữ của họ trong các cuộc biểu tình đều thiếu vắng biểu tượng của nước Đức. Họ cũng thừa hiểu EU già cỗi và quá yếu kém trước con cọp Trung Quốc vì thế trông cậy vào EU không khác nào uống thuốc Tylenol để chữa trị ung thư. Sự tránh né của Josep Borrell, đại diện cấp cao về chính sách đối ngoại và an ninh của EU khi nói rằng trừng phạt Trung Quốc không giải quyết vấn đề Hong Kong đã làm cho người Hong Kong tuyệt vọng. EU tiếp tục nối bước nước Mỹ của bốn thập niên trước khi cho rằng hợp tác kinh tế với Trung Quốc sẽ khiến cho con cọp biết nghe tiếng chiêu dụ của con người. Nước Mỹ đã bắt đầu và đã thấm đòn phản trắc của Trung Quốc còn EU thì vẫn thì thầm vào tai cọp những luận cứ mà ngay cả con người công chính cũng khó mà tin được. Trung Quốc biết rõ điều đó và nó đang nhởn nhơ nhìn con nai yếu ớt dãy dụa trong tuyệt vọng trước móng vuốt của con cọp vừa mạnh bạo lại vừa ranh mãnh. Mỹ đang xem xét vấn đề và người ta chờ đợi sự trừng phạt đủ để Trung Quốc thấm đòn. Ngoại trưởng Anh Dominic Raab cho biết có thể cấp quốc tịch cho người Hong Kong sở hữu hộ chiếu hải ngoại (BNO)  BNO được cấp cho người Hong Kong sinh trước năm 1997, thời điểm Anh trao trả Hong Kong cho Trung Quốc đại lục. Khoảng 300.000 người Hong Kong đã sở hữu BNO nếu một làn sóng di tản khác từ Hong Kong con số có thể lên đến 1 triệu người. Không chỉ Anh quốc, người Hong Kong rồi đây sẽ trở thành những khuôn mẫu tỵ nạn chính trị tới khắp nơi trên thế giới. Mặc dù con số người ra đi còn chưa ai có thể xác quyết nhưng chắc chắn không ai có tiền lại an tâm nhìn làn sóng đỏ tràn ngập nơi mình đang yên lành sinh sống. Mà Hong Kong lại không hề hiếm người có tiền và tài sản lớn nhất của họ là tự do dân chủ. Thế giới vẫn đang chợ đợi bi kịch xảy ra cho người Hong Kong trong khi người dân xứ này cũng đang chờ đợi sức mạnh đến từ Mỹ mặc dù trên lý thuyết không ai phản đối rằng bất cứ chính trị gia nào cũng yêu nước họ hơn người dân xứ khác. Nước Mỹ được kỳ vọng không phải vì họ tha thiết đến tự do dân chủ của Hong Kong nhưng nước Mỹ được nhìn vào và chờ đợi vì nước Mỹ không cam tâm chịu cho Trung Quốc dắt mũi một lần nữa. Hong Kong có lẽ sẽ có những giờ phút đen tối nhất khi không còn một chút ánh sáng nào đến từ thế giới bên ngoài. Bóng tối của Bắc Kinh sẽ đè bẹp người dân Hong Kong mặc dù bản lĩnh của họ luôn thức tỉnh trước sức mạnh của một tập đoàn hung hãn nhất thế giới. Rồi đây làn sóng trốn chạy của người Hong Kong lại một lần nữa chứng minh rằng chủ nghĩa Cộng sản đi tới đâu là tai ương kéo theo đến đấy.
    • RFA
      2020-05-29       Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng.  Reuters Ông Nguyễn Phú Trọng tiếp tục ngồi ghế bí thư có là ‘hạnh phúc’ cho dân tộc?     “Một số đồng chí được xem là trường hợp quá tuổi, đã thể hiện rất xuất sắc trong công việc, đặc biệt là người đứng đầu, đồng chí Tổng bí thư, Chủ tịch nước. Có thể nói trường hợp đặc biệt này là hạnh phúc của Đảng, dân tộc.” Đó là nhận định của Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Nguyễn Hồng Diên, khi phát biểu tại Hội nghị báo cáo viên Trung ương thông báo kết quả hội nghị lần thứ 12 Ban chấp hành Trung ương hôm 27 tháng 5 năm 2020. Hiểu như thế nào về câu nói ông Nguyễn Phú Trọng ở lại là ‘hạnh phúc’ cho dân tộc? Trao đổi với Đài Á Châu Tự Do hôm 29 tháng 5 năm 2020 liên quan cách nói này, Phó giáo sư, Tiến sĩ Hoàng Dũng, một nhà ngôn ngữ học hiện sống tại Sài Gòn, nhận định: “Tôi thấy cách nói đó nó kỳ cục, nó kỳ cục giống như mọi sự kỳ cục đang diễn ra ở đất nước này... Cũng giống như cách đây mấy năm, có một bà ở thành phố Hồ Chí Minh cũng công khai nói trên báo chí, việc con cái của các lãnh đạo mà tiếp tục lãnh đạo cũng là hạnh phúc của dân tộc... Họ hay nói kiểu đó... kiểu đó không phải là lần đầu tiên. Họ cứ thấy là họ có thể cưỡi đầu cưỡi cổ dân tộc này càng lâu thì dân tộc đó càng hạnh phúc, thì còn gỉ để bàn nữa.” Theo vị Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, bài học khóa 12 cho thấy, nếu thực hiện một cách xơ cứng quy định về độ tuổi thì một số cán bộ cao tuổi trong Ban chấp hành Trung ương sẽ không tái cử. Đặc biệt là người đứng đầu, đồng chí Tổng bí thư, Chủ tịch nước. Đồng chí là trung tâm đoàn kết của Ban chấp hành Trung ương để lãnh đạo tập thể Bộ Chính trị, Ban Bí thư và quyết định nhiều vấn đề chỉ đạo điều hành của đất nước nên Việt Nam đã gặt hái được những thành quả như vậy. Từ Đức Quốc hôm 29 tháng 5 năm 2020, nhà báo Lê Trung Khoa, chủ bút trang Thoibao.de cho Đài Á Châu Tự Do biết ý kiến của mình: “Tôi nghĩ đây là vấn đề hết sức ngụy biện của đảng cộng sản Việt Nam, bởi vì như đại hội lần thứ 12 lần trước, ông Nguyễn Phú Trọng nói là ông ngạc nhiên vì được bầu lại. Và lần này thì là cái kiểu hình thức rao trước thông tin, rằng vẫn cần người có tuổi cao nắm giữ quyền lực và có kinh nghiệm trong lãnh đạo, điều hành... đây là sự giáo điều, rao trước của ông Nguyện Phú Trọng đối với các Ủy viên Trung ương khác. Có thể ổng vẫn ở lại làm thêm một nhiệm kỳ nữa... lòng tham của những người đứng đầu đảng cộng sản thì vô cùng lắm, nhất là về tham nhũng quyền lực, nó còn tệ hơn tham nhũng. Nó loại gần 100 triệu người dân ra khỏi việc điều hành đất nước, chỉ có một nhóm nhỏ trong đảng, họ nắm quyền lực, họ tham nhũng quyền lực.” Theo nhà báo Lê Trung Khoa, điều này rất tệ hại vì sẽ dẫn đến đường lối không dân chủ, mất tự do và ngày càng trở nên độc tài. Như mọi người đã biết, thời gian gần đây, những người nào có tiếng nói phản biện lại chính sách của đảng đều bị khó khăn, thậm chí bị bắt giữ không lý do, kể cả những người rất già như nhà báo Phạm Thành, hay Phạm Chí Dũng, và rất nhiều cây bút khác... Theo ông, đây là điều các lãnh đạo Việt Nam muốn chặn họng người dân, để họ làm điều họ muốn, người dân thì không thể phản ứng được, nếu phản ứng thì có thể sẽ bị bắt giữ. Nhà báo Lê Trung Khoa nói tiếp: “Tôi cho rằng, ông Nguyễn Phú Trọng cũng muốn lãnh đạo tiếp, nhưng muốn mà có được hay không còn do những phe cánh trong đảng cộng sản, liệu họ có cách nào để thay đổi những mong muốn của ổng hay không thì chúng ta cần phải đợi thêm một thời gian nữa.”   Ông Nguyễn Phú Trọng (giữa) cùng một số thành viên lãnh đạo Việt Nam, bên lề cuộc họp của Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản, Hà Nội, ngày 21/06/2019. Courtesy chinhphu.vn   Đại hội lần thứ 13 của Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ diễn ra vào tháng 1 năm 2021. Các thay đổi nhân sự được thông qua tại đại hội đảng, thông thường sẽ nằm trong nhóm lãnh đạo chính phủ mới được thành lập ngay sau đại hội, để lãnh đạo đất nước cho đến năm 2026. Tuy nhiên, chỉ các ủy viên Bộ Chính trị mới được xem xét cho 4 vị trí đứng đầu đất nước, hay còn gọi là ‘tứ trụ’. Theo chỉ thị số 35 của Bộ Chính trị, thời điểm tính độ tuổi tham gia các cấp trực thuộc trung ương là tháng 9/2020. Do đó, các ủy viên Bộ Chính trị hiện tại đã đủ 65 tuổi trước thời điểm tháng 9/2020 sẽ phải nghỉ hưu, ngoại trừ người được chọn để giữ vị trí tổng bí thư nhiệm kỳ tiếp theo. Vậy liệu tuyên bố của Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Nguyễn Hồng Diên có phải là rao trước khả năng ông Nguyễn Phú Trọng sẽ tiếp tục ở lại giữ chức Tổng bí thư? Trả lời Đài Á Châu Tự Do hôm 29 tháng 5 năm 2020 liên quan vấn đề này, Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp, nhà nghiên cứu cao cấp thuộc Viện nghiên cứu Đông Nam Á - Iseas, Singapore, nhận định: “Viết thế là để người ta nịnh nhau, chứ không phải là việc gì khác đâu. Rất khó có cái chuyện là ông Nguyễn Phú Trọng sẽ làm tiếp, ổng lớn tuổi rồi, sức khỏe ông ấy yếu, làm hai khóa rồi, nếu muốn làm khóa thứ ba thì phải sửa điều lệ đảng, lần này thì không sửa điều lệ nên rất khó mà nói là ông ấy sẽ làm tiếp.” Theo Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp, kỳ đại hội nào cũng có người quá tuổi , khóa 11, 12 đều có... Riêng khóa 13 đã xác định là 10%. Nhưng 10% không chỉ là để cho số người trên 61 tuổi, mà cho cả số người trên 51 tuổi và 56 tuổi, cả ba độ tuổi. Những người nào hiện trong Ban chấp hành trung ương mà đạt độ tuổi 61 thì có được ở lại để ứng cử vào khóa 13 hay không, thì vẫn đang xem xét. Còn ở lại Bộ chính trị khi đã đạt 65 tuổi, thì nói rõ ra là sẽ có 7 người còn được ở lại vì dưới 65 tuổi, còn 8 người kia phải nghỉ hưu. Ông nói tiếp: “Người ta có ghi chú là trong 7 người ở lại, có một trường hợp được đưa vào diện đặc biệt để ở lại làm Tổng bí thư, không thể nhiều hơn một người được. Chuyện nhiều hơn một người là rất khó, và một người ở lại chắc không phải là ông Nguyễn Phú Trọng. Còn từ nay đến Đại hội đảng tháng 1 năm 2021, thì còn Đại hội 13 và có khả năng là Hội nghị Trung ương 14 nữa.” Nhưng Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp cho rằng, rất khó có khả năng là ông Nguyễn Phú Trọng ở lại, vì có những tiêu chuẩn, thứ nhất là sức khỏe, thứ hai là trình độ, thứ ba là vùng miền, thứ tư là cơ cấu và thứ năm là độ tuổi... thì dễ nhìn thấy là sức khỏe của ông Trọng không còn đủ nữa. Nhà báo Lê Trung Khoa phân tích thêm: “Thông thường những người tổng bí thư, như hai khóa trước chẳng hạn, họ đi lên từ chức Chủ tịch Quốc hội. Nhưng lần này Chú tịch Quốc hội bà Nguyễn Thị Kim Ngân lại là nữ, mà ở VN thì gần như chưa có tiền lệ nữ được lên làm tổng bí thư. Còn phương án thứ hai cũng rất là khả dĩ là trường hợp ông Trần Quốc Vượng, đang đứng đầu trong Ban Bí thư, là người kế cận ông Nguyễn Phú Trọng, tuy nhiên ông Vượng không có kinh nghiệm hành pháp vì không qua những bước đó, nên cũng hạn chế... như việc ông phát biểu về kinh tế hợp tác xã chẳng hạn, gây ra sự phản ứng dữ dội của người dân, nhất là các doanh nghiệp, vì không ai muốn quay lại thời bao cấp như vậy nữa.” Nhiều chuyên gia cho rằng, Bộ Chính trị Việt Nam không nên cho phép những người quá tuổi tại vị, mà nên chuyển giao thế hệ, tìm nhân sự phù hợp sự phát triển của Việt Nam, còn những lãnh đạo lão thành nhiều kinh nghiệm vẫn có thể làm cố vấn, trợ giúp những lãnh đạo trẻ đương nhiệm.