xứ việt

Administrators
  • Posts

    32,464
  • Joined

  • Last visited

About xứ việt

  • Birthday June 26

xứ việt's Achievements

Experienced

Experienced (11/14)

  • First Post Rare
  • Collaborator Rare
  • Posting Machine Rare
  • Dedicated Rare
  • Conversation Starter Rare

Recent Badges

0

Reputation

  1. Như tất cả đã biết, tối Thứ Ba 15/11 mới đây, ông Trump đã đọc diễn văn trên tivi, chính thức công bố việc ông sẽ ra tranh cử tổng thống năm 2024. Tin này đã được đồn đãi từ lâu nay tuy không ai biết chắc ông Trump sẽ làm gì. Cho tới khi ông Trump trước ngày bầu quốc hội cho biết ông sẽ có bài diễn văn quan trọng vào ngày 15/11 thì tất cả coi như đều biết ông Trump sẽ chính thức công bố quyết định ra tranh cử lại. Có gì đáng nói? Ông Trump có lẽ là chính khách gây tranh cãi lớn nhất lịch sử chính trị Mỹ. Bất cứ ông làm gì hay không làm gì, nói gì hay không nói gì, cũng đều là đề tài để tất cả mọi người gay gắt tranh cãi mệt nghỉ, kể cả trong gia đình và giữa những người bạn nối khố với nhau. Ông có đặc điểm ít ai có là không ai có thể thờ ơ với ông, mà hầu hết chỉ có thể sùng bái như điên hay thù ghét như cuồng thôi. Việc ông ra tranh cử bảo đảm sẽ là tin sống động nhất trong hai năm tới, hơn nhiều nữa nếu ông đắc cử tổng thống lại. Nhân đây, ta thử bàn sâu rộng hơn về việc ông ra tái tranh cử. A. TẠI SAO TRUMP RA TRANH CỬ LẠI? Ông Trump và các cố vấn trong hai năm qua, tất nhiên đã tính toán rất kỹ việc ra tranh cử lại hay không. Có nhiều lý do bắt buộc ông phải ra lại, nhưng cũng có nhiều lý do bắt ông phải cẩn thận. 1) 'Chủ thuyết Trumpism' Thật ra chẳng có cái gì gọi là 'chủ thuyết Trumpism' hết. Danh từ này chỉ được dùng trên truyền thông và trong giới chuyên gia nghiên cứu chính trị để mô tả một cách tổng quát những chính sách và chủ trương của ông Trump thôi. 'Trumpism' nếu có, có thể tóm gọn lại như một chủ thuyết mang nặng tinh thần 'quốc gia' yêu nước -nationalism- chủ trương đặt quyền lợi nước Mỹ lên trên hết -America First- để xây dựng lại một nước Mỹ hùng mạnh và phú cường -Make America Great Again. Mới nghe thì có thể lấy làm lạ, sao lại gọi đây là chủ thuyết của ông Trump? Chứ không phải đây là chủ thuyết của tất cả mọi chính trị gia của tất cả mọi nước trên thế giới sao? Không phải là tất cả những quốc gia trên thế giới đều muốn xứ mình là nhất, là ưu tiên số một, là hùng mạnh nhất sao? Xin thưa ngay, có thể là đúng như vậy, tất cả mọi xứ trên thế giới đều muốn xứ mình là nhất, quyền lợi xứ mình phải là ưu tiên, thế nhưng trên thực tế, ở cái xứ Mỹ này, lại có chuyện quái lạ là có cái đảng gọi là đảng Dân Chủ, lại không muốn như vậy. Không ai quên được chính sách bất tử của thời Obama "Nước Mỹ lãnh đạo từ phiá sau". Cũng không ai đui mù không thấy trong tất cả mọi thỏa hiệp quốc tế, bất kể về khí hậu, thương mại, y tế hay quốc phòng, nước Mỹ luôn luôn là 'con lừa bị cả thế giới lừa', gồng gánh trên lưng nhu cầu của cả thế giới, chi tiền cho cả thế giới, viện trợ cho cả thế giới, luôn luôn là nước đầu tiên cứu trợ thế giới trong những thiên tai lớn, nhưng lại bị cả thế giới lợi dụng, khai thác, vắt sữa đến kiệt sức luôn, trong khi cả thế giới vẫn ngoác mồm ra rả chửi Mỹ. Chuyện chẳng có gì lạ vì ai cũng biết. Cái lạ là lại có những người Mỹ -có cả vài tay Mỹ gốc cây mít- lại rất khoái chính sách cúi đầu cong lưng cung phụng thế giới và nghe chửi kiểu này. Mỹ gọi là masochism, tạm dịch bừa là ... khổ dâm! Ông Trump bất mãn, ra tranh cử để chấm dứt tình trạng Mỹ bị cả thế giới -từ bạn đến thù- tận tình khai thác chẳng ai nương tay. Nước Mỹ giàu có thật, nhưng không bắt buộc phải ngu vô tận. Dĩ nhiên, thế giới không vui, và dân cả thế giới ghét Trump, nhất là dân các xứ đồng minh Tây Âu, bị bắt phải chi tiền nhiều hơn về quốc phòng khiến các trợ cấp cho dân bị giảm. Bái chí Âu Chậu đồng loạt lên cơn say sóng sỉ vả Mỹ. Các cụ tị nạn bên Tây Âu cũng phải thù Trump theo. Mỗi tháng mất vài chục đồng trợ cấp, hay không được tăng thêm vài chục đồng, không ghét Trump sao được, phải không các cụ? Trong 4 năm TT Trump đã làm được nhiều chuyện cụ thể có lợi thật lớn cho nước Mỹ, như: - Ép các đồng minh NATO phải đóng góp nhiều hơn cho việc bảo vệ Âu Châu của chính họ. Ngay cả các anh đồng minh Nhật và Nam Hàn cũng bị những áp lực tương tự, phải chi tiền đóng góp nhiều hơn cho việc lính Mỹ tiếp tục đóng tại Nhật và Nam Hàn để bảo vệ hai xứ này. - Ép các anh láng giềng Canada và Mexico phải có quan hệ mậu dịch sòng phẳng hơn với Mỹ, viết lại thỏa ước NAFTA. - Chấm dứt tình trạng Mỹ là máy ATM phát tiền cho các tổ chức quốc tế chuyên khai thác con gà đẻ trứng vàng Mỹ như Tổ Chức Y Tế Quốc Tế WHO, Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế WTO, Thỏa Thuận Paris về khí hậu, Thỏa Thuận Xuyên Thái Bình Dương TPP,... - Chặn bớt tình trạng Trung Cộng khai thác, tung thả giàn hàng giả, hàng nhái rẻ tiền vào Mỹ, giết công nghệ Mỹ. - Tìm cách chặn sự bành trướng chính trị và kinh tế quá nhanh quá mạnh của Trung Cộng qua việc vận động một liên minh chính trị với Hàn Quốc -cả Nam lẫn Bắc Hàn-, Nhật, Phi Luật Tân, Việt Nam, Úc, Mã Lai, Ấn Độ, để thiếp lập một vòng đai cô lập Trung Cộng đang đe dọa cả thế giới, đặc biệt là vùng Đông Nam Á và Biển Đông. Việc TT Trump đến VN, phất cờ đỏ cũng nằm trong chính sách cô lập Tầu Cộng, xác nhận việc Mỹ nhìn nhận VN không phải là quận Giao Chỉ của Tầu cộng, mà những con vẹt tị nạn mà trình độ chỉ hết sức cao trong lãnh vực chửi tục nói thô, chẳng thể hiểu nổi. Đó là những chuyện liên quan đến thế giới. Trong nước Mỹ, thì ai cũng phải nhìn nhận TT Trump đã giảm thuế cho cả nước, mang cả ngàn tỷ đô từ ngoài nước về lại Mỹ để mở hãng xưởng tạo công ăn việc làm cho dân, đã chặn đứng nạn di dân lậu tràn vào Mỹ bắt dân Mỹ nuôi trong khi phá hoại xã hội Mỹ qua việc du nhập những thành phần bất hảo, kèm theo cả tấn ma tuý, đã giúp khám phá và mua thuốc ngừa COVID khiến cả trăm triệu dân Mỹ đã là những người được chích ngừa đầu tiên trên thế giới,... Thế nhưng hành trình khó khăn đầy chông gai của ông Trump bị không biết bao nhiêu sâu bọ trong đầm lầy cản, đã bị gián đoạn, và trong suốt hai năm Biden vừa qua, ông Trump đã thấy Biden đi ngược lại chính sách của trumpism, để rồi nước Mỹ phải chìm đắm trong đủ loại vấn nạn, từ lạm phát đến phạm pháp đến thức tỉnh khùng điên. Ở đây, bài toán của ông Trump rất giản dị. Nếu như ông ra và tái đắc cử, thì dĩ nhiên đó là cơ hội để ông chặn chính sách tai hại của Biden, và đi tiếp con đường Trump đã bắt đầu đi nhưng dở dang, chưa tới đích. Nếu ông không ra, thì tương lai 'trumpism' sẽ ra sao? Nước Mỹ có lại trở về tình trạng thời trước Trump không? Ai sẽ ra bên CH, có cùng chia sẻ chủ trương 'Nước Mỹ trên hết' không? Ai sẽ ra bên DC, có bao nhiêu hy vọng đắc cử, có muốn tận diệt 'trumpism' luôn không? Sự sống còn của 'trumpism' với chủ trương America First nói riêng và sự sống còn của cả nước Mỹ nói chung đã là yếu tố quan trọng nhất để ông Trump quyết định ra nữa hay không. Dĩ nhiên, thành công hay không, đắc cử hay không, sau khi đắc cử làm được gì, tất cả là những chuyện khác. Cái quan trọng là ý chí muốn tiếp tục cuộc chiến khó khăn hay không. Như Nguyễn Thái Học đã nói, "không thành công cũng thành nhân". Lập luận Trump muốn ra tranh cử để tiếp tục lo và bảo vệ khối 1% giàu nhất nước trong khi 99% còn lại bị ông coi như cỏ rác là ngụy biện ngớ ngẩn nhất, xưa hơn trái đất, chẳng một ma nào tin, không thể giải thích được tại sao ông Trump đắc cử năm 2016 với 46% phiếu, và chiếm được 47% phiếu năm 2020. Thế mà nhiều con vẹt trí tưởng tượng không cao hơn ngọn cỏ dại, vẫn chỉ biết nhai đi nhai lại thôi (lý luận của vẹt già VL -kg phải Vũ Linh!), cứ tưởng ai cũng tin. Một lập luận khác: ông Trump muốn ra tranh cử hay trong khi nắm quyền, nhiều khi đã đi quá trớn, coi thường quyền lợi đất nước, chỉ lo cho quyền lợi và uy tín cá nhân. Đó chỉ là lập luận bôi bác của cánh tả chống ông Trump, nhưng nhai đi nhai lại đến độ nhiều người dù ủng hộ Trump cũng đã tưởng thật. Ông Trump đã là một đại doanh gia tỷ phú cả thế giới đã biết tới, trong mấy năm làm tổng thống chẳng những không lương, mà còn mất cả tỷ đô tài sản, làm việc vì quyền lợi hay uy tín cá nhân chỗ nào? 2) Lý do cá nhân Trong thời gian qua, từ ngày Biden và đảng DC nắm quyền từ Tòa Bạch Ốc tới lưỡng viện quốc hội, ông Trump đã trở thành cái bịch cát bọc da mà các võ sĩ quyền Anh tập đấm. Họ túi bụi đánh ông Trump dưới đủ khía cạnh, đủ hình thức, điều tra, kết tội, moi rác, thậm chí lục soát nhà, đủ kiểu để mong diệt tận gốc cái ngọn cỏ dại Trump. Cho dù ông hết làm tổng thống, muốn yên thân về hưu cũng không được. Nếu ở vị thế của ông Trump, quý vị sẽ làm gì? Không cần phải là nhà thông thái mới biết cách hữu hiệu nhất để chặn đòn của đảng DC, chính là ra tái tranh cử. Thành công hay không là chuyện khác. Thành công đắc cử tổng thống thì dĩ nhiên những trò rượt bắt của phe DC phải chấm dứt hay ít nhất cũng chậm lại nhiều. Dù thất bại không vào Tòa Bạch Ốc được thì cũng đã có dịp lên tiếng để giải thích cho dân những việc mình đã làm, cũng như những việc phe đối lập đang làm. Tự bảo vệ mình, gia đình mình, và công ty của mình, đó cũng đã là yếu tố cực quan trọng mà ông Trump cân nhắc để quyết định ra nữa hay không. Chưa tự bảo vệ được chính mình chống những đòn đánh dưới thắt lưng của đối phương thì làm sao nói chuyện cứu dân cứu nước? Cũng không thể nói không có yếu tố tự ái cá nhân trong việc ông Trump ra tranh cử lại. Thua một cách vô lý một cụ già lờ mờ, phải bực mình, muốn ra lại, hạ cụ này tất nhiên là phản ứng bình thường. B. PHẢN ỨNG ĐẦU TIÊN Cho đến nay, còn quá sớm để biết phản ứng của dân Mỹ nói chung đối với quyết định ra tái tranh cử của ông Trump, nhưng ai cũng có thể đoán được trong tình trạng phân hoá chính trị tối đa hiện nay, xanh ủng hộ xanh, đỏ ủng hộ đỏ, thì tất nhiên ai ủng hộ, ai chống quyết định của Trump thì khỏi cần đoán mò, ai cũng biết. Chống Trump vẫn chống, ủng hộ Trump vẫn ủng hộ. Về lâu về dài, nghĩa là trong hai năm tới, phản ứng của thiên hạ sẽ như thế nào? Ta thử nhìn qua xem. 1) Chính quyền Biden Hậu quả tức thì có thể nói chắc chắn là quyết định ra tranh cử của ông Trump sẽ ép cụ Biden phải ra tranh cử lại, không có lựa chọn nào khác. Cho dù năm 2024 cụ sẽ là 82 tuổi, muốn làm xếp tới năm 86 tuổi, hay 120 tuổi đang ngủ trong viện dưỡng lão cũng vẫn phải ra tranh cử. Vì tự ái cá nhân, vì tên tuổi trong lịch sử, cụ không thể nào bỏ cuộc ngang như vậy, nhất là sau khi Trump đã nói sẽ ra tranh cử. Rút lui sẽ xác nhận cho thiên hạ biết cụ Biden biết mình sẽ thua nên tháo chạy trước. Cụ còn khả năng vận động tranh cử hay không là chuyện khác. Còn khả năng làm tổng thống tới năm 86 tuổi hay không lại là chuyện khác nữa. Người vui nhất phải là bà Kamala vì tràn trề hy vọng lên ngôi. Trong khi 350 triệu người run, trong đó có không ít chính khách tai to mặt lớn và cử tri của chính đảng DC. Có tin, các lãnh tụ lớn của đảng DC, trong đó có cả vợ chồng Clinton, Obama, cụ bà Pelosi, cụ ông Schumer,... tất cả đang họp khẩn trong hậu trường để tính toán việc cứu đảng. Có thể cụ sẽ bị áp lực phải rút lui vì quyền lợi lâu dài của đảng DC cho dù thiệt thòi cho cá nhân cụ. Dù muốn dù không, cả nước, cả thế giới đã thấy rõ Biden đã quá già, không gánh vác nổi cái trách nhiệm tổng thống quá nặng nề, ngay bây chứ không nói tới 6 năm nữa. Nhìn cụ mà thấy tội nghiệp cho thân già thật. Hai phần ba dân cả nước muốn cụ không ra nữa, nhưng cái khổ là cụ rút lui thì chẳng lẽ đảng DC lại phải đưa ra ... bà Kamala vừa vô tài vừa vô duyên. Chưa chi thì cuộc chiến đã bắt đầu rồi. Đúng 3 ngày sau khi Trump cho biết ý định ra tranh cử lại, bộ trưởng Tư Pháp Garland đã bổ nhiệm ngay một công tố đặc biệt để điều tra Trump về hai việc. Thứ nhất là vai trò của Trump trong cuộc biểu tình bao vây quốc hội ngày 6/1/2021, là việc mà hạ viện DC, qua Ủy Ban J-6 đã làm nhưng bị gián đoạn khi CH chiếm hạ viện, sẽ đóng cửa Ủy Ban này. Thứ nhì là vụ Trump 'ăn cắp tài liệu mật' mang về tư dinh Mar-a-Lago. Việc công tố đặc biệt thành công, giúp Biden bắt nhốt Trump hay không là chuyện xa. Gần hơn là trong hai năm tới, màn kịch đắt tiền Mueller sẽ tái diễn, lâu lâu công tố xì ra một chuyện hay vồ một con tép nào đó, để hóa giải cuộc vận động tranh cử của ông Trump, giúp chặn đứng, không cho Trump thắng cử, hạ Biden được. Điều tra lâu hay mau, sẽ hoàn toàn tùy thuộc về tính toán bầu cử sao cho có lợi nhất cho Biden, sau hay cận ngày trước bầu cử năm 2024. Cho dù không tìm ra tội gì thì trong suốt hai năm tới cũng là dịp lôi tên tuổi Trump xuống bùn, giúp Biden thắng cử. Trường hợp tệ hơn, kiếm ra được một tội nào đó, truy tố trước một quan tòa thân thiện ở New York hay Washington DC, là Trump sẽ có dịp đi bóc lịch thay vì vào Tòa Bạch Ốc. Ông Garland mặt trơ trán bóng đã giải thích vì ông Trump ra tranh cử tổng thống chống đương kim TT Biden, nên ông phải bổ nhiệm một công tố đặc biệt, "độc lập và vô tư". Công tố này do ông Garland tuyển chọn và bổ nhiệm, có bổn phận báo cáo thường xuyên lên ông và ông cũng là người duy nhất có quyền sa thải công tố này. Ngoài ra, việc bổ nhiệm công tố đặc biệt chỉ là thay thế người cầm đầu thôi, còn tất cả các nhân viên điều tra của bộ Tư Pháp và FBI vẫn là những người cũ được bổ nhiệm từ trước. Một mình công tố đặc biệt chẳng làm gì được mà vẫn phải hoàn toàn trông cậy vào đám công chức này thôi. Chưa kể bà vợ ông công tố đã làm phim tung hô bà Michelle Obama, đóng góp vài ngàn đô cho cụ Biden khi cụ ra tranh cử tổng thống chống TT Trump. Độc lập và vô tư ở điểm nào? Nhìn chung, đúng như trang mạng cấp tiến Intelligencer đã nhận định, bộ trưởng Garland cố tình tìm cách truy tố Trump về tội nào đó cho bằng được, nhưng vì lý do chính trị, nhát gan cũng như muốn bao che cho Biden, muốn bán cái quyết định đó cho công tố đặc biệt do ông tuyển chọn và bổ nhiệm. 2) Truyền thông loa phường Chẳng cần là thầy bói cũng biết ngay truyền thông loa phường sẽ xúm vào đánh ông Trump ngay, không một phút chậm trễ. Chuyện nóng hổi, ăn ngay kẻo nguội. Theo truyền thông loa phường thì dĩ nhiên, trời nắng trời mưa cũng tại Trump thôi. Chẳng những vậy mà hai năm tới sẽ là hai năm đại chiến giữa Trump khối truyền thông loa phường. Khỏi bàn thêm. Truyền thông vẹt sẽ hỷ hả, vui mừng vô tận vì sẽ rất bận, sẽ có rất nhiều bài để dịch mệt nghỉ, tha hồ lấp khoảng trống trong các báo chợ, kiếm tí tiền ra ngồi nhâm nhi cà-phê bàn thế sự trong Cà-Phê Factory. 3) Đảng CH Nói về phản ứng của đảng CH thì thật là khó nói chung được. Chỉ vì như diễn đàn này đã viết, đảng CH chưa khi nào phân hoá như bây giờ, chia ra làm cả nửa tá nhóm này, khối nọ. Chẳng có một quan điểm thống nhất nào. Đại cương, cứ coi như sẽ có 4 nhóm tiêu biểu. - Cánh Trumpist: Dĩ nhiên đó là nhóm có biệt danh là MAGA, sẽ vui mừng hớn hở vì thấy thần tượng nhẩy vào võ trường tỉ thí. - Cánh CH truyền thống (establishment) Đây là khối các tai to mặt lớn truyền thống của đảng CH, thuộc cánh các ông McDonnell trong thượng viện, McCarthy trong hạ viện, và ngoài chính trường là các đệ tử của các ông Bush con, McCain,... Sẽ rất bối rối coi việc ông Trump ra tranh cử không khác gì khúc gân gà của Tào Tháo: nhổ đi thì tiếc, nhai thì không nổi. Nhóm này coi Trump như một 'của nợ' chỉ vì Trump là con ngựa bất kham, không ai có thể kiểm soát được, trái lại, ngồi cùng thuyền với Trump chỉ là ngồi nghe lệnh của Trump thôi. Thật khó chịu vì cái tôi của ông bà nào cũng quá vĩ đại. Nhưng nhóm này cũng nhìn thấy Trump còn hậu thuẫn rất mạnh trong khối cử tri bảo thủ CH, không thể vứt bỏ ông Trump qua một bên quá dễ dàng được. Như đài tivi NBC đã tính toán, trong số các dân biểu, nghị sĩ mới đắc cử, đã có tới 195 hay 88% là các ông bà MAGA được Trump ủng hộ. Chống Trump thì có thể có hậu thuẫn của khối độc lập, nhưng bảo đảm sẽ mất ngay khối MAGA là khối cử tri vĩ đại của ông Trump. Mà không có hậu thuẫn của đám MAGA thì các chính khách chỉ có... húp cháo thôi. Đó là bài toán khó khăn của nhóm này. Chẳng lẽ lại đưa người khác ra riêng, để chia phiếu CH, bảo đảm DC sẽ thắng như trong cuộc bầu dân biểu ở Alaska mới đây sao? Nhiều người sống chết vì Trump, suy nghĩ giản dị, cứ thấy ai nói câu gì hay làm cái gì bất lợi cho Trump là nhẩy nhổm lên chửi rủa họ là phản phúc, là ăn tiền để phản Trump,... Thực tế, chính trị Mỹ không đơn giản như vậy. Không giống như chính trị các nước chậm tiến, tham nhũng, cứ bỏ tiền ra là mua chuộc được tất cả. Việc làm ấu trĩ nhất là sỉ vả thượng nghị sĩ McConnell chống Trump là để phục vụ Trung Cộng vì có vợ gốc Tầu và đã nhận tiền hối lộ của Tầu cộng. Ông McConnell không thể leo lên vai vế lãnh đạo cả đảng CH chỉ nhờ có bà vợ gốc Tầu, và bà này cũng không thể làm bộ trưởng dưới thời TT Bush con và cả TT Trump nhờ tiền Tầu cộng. Như vừa bàn ở trên, ông McConnell chỉ là một chính trị gia nhiều tham vọng quyền lực lớn, không thích Trump vì không kiểm soát được Trump. Ông đã giúp chặn không cho ông Garland vào Tối Cao Pháp Viện, và giúp TT Trump bổ nhiệm 3 thẩm phán bảo thủ vào TCPV, không phải vì là 'tay sai' của TC. - Cánh gọi là 'cựu đồng minh' Cánh không đồng ý và công kích Trump mới đây cũng đã được tăng cường bởi một số các đồng minh quan trọng cũ của ông Trump như cựu PTT Pence, cựu bộ trưởng Tư Pháp Barr, cựu ngoại trưởng Pompeo, cựu thống đốc New Jersey Christie,... Dĩ nhiên là truyền thông loa phường đã khai thác thổi phồng cho thật to, và truyền thông vẹt răm rắp nhai lại. Muốn hiểu vấn đề thì phải hiểu rõ chính trị Mỹ vận hành ra sao. Trong chính trị Mỹ, không có kẻ thù hay đồng minh vĩnh viễn. Luôn luôn trong nội bộ một đảng có nhiều đồng chí đánh nhau tới bá thở luôn qua cái gọi là 'bầu sơ bộ' trong đảng, trước khi bắt tay nhau để cùng đánh đối lập. Cụ thể và mới nhất, Biden và Kamala đó. Ngay trong cuộc tranh luận trực tiếp trên TV cho cả chục triệu người xem, bà Kamala đã chỉ mặt ông Biden, tố là kỳ thị da đen đấy. Nhưng rồi hai người lại ra chung liên danh, nắm tay nhau cười như nắc nẻ, và làm việc với nhau cả hai năm nay rồi. Đó chính là nền tảng của thể chế chính trị Mỹ. Chuyện kỷ luật, đồng chí, nể mặt nhau, và tôn ti trật tự trong nội bộ một đảng chỉ có trong các xứ độc tài, không có ở Mỹ. Các đồng minh cũ của ông Trump vừa nêu tên, tất cả đều là những chính khách có nhiều tham vọng cá nhân. Ai cũng tìm cách chuẩn bị cho vị thế cá nhân của mình, lúc nào cũng muốn thử thời vận và hy vọng đã tới thời của mình, không có lý do gì phải tiếp tục tung hô Trump. Không phải là 'phản' Trump gì, mà chỉ là chuyện muốn nổi lên, ngóc đầu ra khỏi vòng ảnh hưởng chính trị của ông Trump để tiến thân. - Cánh chống Trump tuyết đối: Cánh này gồm các nhóm #NeverTrump, RINO (Republican in Name Only), chống Trump có khi còn mạnh hơn đảng DC. Đây là nhóm của những tay như Paul Ryan, cựu chủ tịch hạ viện, bà Liz Cheney, dân biểu vừa thất cử trong Ủy Ban J-6, hay dân biểu Adam Kinzinger trong Ủy Ban J-6, hay ngay cả TNS Mitt Romney. Nhóm này khỏi cần bàn thêm, bất cứ Trump làm gì hay không làm gì, cũng đều nhắm mắt chống chết bỏ. Không khác gì người của đảng đối lập DC. - Tổng kết: Giới truyền thông cho rằng với hậu thuẫn của cụ Biden đang rớt xuống mương trong khi hậu thuẫn của ông Trump là câu hỏi lớn, có nhiều triển vọng lần bầu tổng thống tới sẽ có từ một chục tới hai chục ứng cử viên ra thử thời vận trong nội bộ đảng CH. Cũng theo tin này, càng nhiều ứng cử viên chia phiếu của nhau, càng có lợi cho ông Trump. Nói đi cũng phải nói lại, tùy tình trạng sức khỏe cũng như hậu thuẫn của cụ Biden, cũng rất có thể bên DC sẽ có cả chục ứng cử viên chứ không ít. Trong chính trị Mỹ tất cả là tính toán xác xuất thành công của chính mình thôi, chứ không có chuyện nể nang lãnh đạo hay kỷ luật đảng gì hết. Ta chờ xem. 4) Yếu tố DeSantis Cuộc bầu cử quốc hội đã đưa ra một yếu tố nổi bật mới: ông Trump mất thế phần nào trong khi thống đốc Florida Ron DeSantis nổi bật lên, một phần nhờ đại thắng ở Florida, một phần cũng do truyền thông loa phường cố tình đánh bóng thêm để dùng ông DeSantis đánh Trump. Ông DeSantis đã rất nhiều lần khẳng định tuyệt đối không có ý định hay toan tính chuyện ra tranh cử tổng thống. Dĩ nhiên là ông đang tranh cử thống đốc và vừa đắc cử thì phải nói vậy thôi. Sự thật ông có ra tranh cử tổng thống hay không hoàn toàn tùy thuộc tính toán chính trị về hy vọng thành công của ông, việc mà hiện nay chẳng ai biết được. Với chiến thắng lớn ông vừa đạt được tại Florida, áp lực chính trị đè lên ông sẽ rất nặng khi CH muốn lấy lại Tòa Bạch Ốc trong khi hậu thuẫn của ông Trump trở thành câu hỏi lớn. Ở đây phải hiểu cho rõ, quyền lợi và mục tiêu tối hậu của đảng CH là lấy lại Tòa Bạch Ốc chứ không phải phục hồi quyền lực cho ông Trump. Dù sao, ông DeSantis vẫn còn ít nhất một năm nữa để suy tính và lấy quyết định. Hơn một năm nữa, đầu năm 2024 mới là lúc các cuộc bầu sơ bộ trong nội bộ CH bắt đầu. Nếu cả hai ông Trump và DeSantis cùng ra, thì cử tri CH sẽ phải điên đầu tính toán xem phải bầu cho ai. Ông Trump có lợi thế là đã và đang được hậu thuẫn cực mạnh của cả chục triệu người ủng hộ ông gần như cuồng tín, nhưng cũng bị chống đối rất mạnh. Ông DeSantis bảo thủ không thua gì ông Trump, nhưng tế nhị hơn, ít gây chống đối hơn, nhưng cũng ít người biết hơn nên ít người ủng hộ hơn. Có người đã đưa ra giải pháp hai ông Trump và DeSantis cùng ra chung một liên danh. Có vẻ như liên danh lý tưởng nhất theo nhiều cử tri CH. Thực tế chính trị, đây là chuyện rất khó có thể xẩy ra. Đã vậy, đây cũng là giải pháp KHÔNG biết có thực hiện được không trên mặt luật pháp. Có người cho rằng luật bầu cử Mỹ không cho phép TT và PTT cùng liên danh sống tại cùng một tiểu bang. Nhưng cũng có người đã nhận định Hiến Pháp không đề cập đến chuyện này. Vấn đề đang được các luật gia tranh cãi. Kẻ này không phải luật gia chuyên về luật bầu cử Mỹ nên xin không lạm bàn. https://www.history.com/news/can-the-president-and-vice-president-be-from-the-same-state Nhiều con vẹt đã mau mắn khai thác, xuyên tạc, chuyện bé xé ra to, việc mà họ gọi là "nội chiến Trump - DeSantis đã bắt đầu". Thật ra, vẹt vẫn chỉ làm công tác của vẹt, nhai lại sách lược chia để trị của đám cấp tiến DC và loa phường thôi. Ông DeSantis mới đây đã bác bỏ chuyện 'nội chiến'. Ông kêu gọi mọi người nên tỉnh táo, bình tâm lại. Theo ông, CH vừa có chiến thắng lớn, bây giờ lại còn việc hậu thuẫn cho ứng cử viên Herschel Walker tranh cử chức thượng nghị sĩ tại Georgia là chuyện quan trọng cần làm, chẳng ai rảnh hơi lo chuyện đấu đá tranh dành chức gì hết. https://www.standard.co.uk/insider/donald-trump-ron-desantis-presidential-election-2024-republican-run-b1041646.html?amp [Tuần tới, ta sẽ bàn tiếp về việc Trump ra tái tranh cử] theo diendantraichieu
  2. VÙNG OANH KÍCH TỰ DO: Các vụ biểu tình phản đối lãnh đạo Trung Cộng tại nhiều nơi vào cuối tuần qua có gây ngạc nhiên cho dư luận nội địa và quốc tế. Nhưng dù vậy vẫn không đưa tới thay đổi lớn về đường lối chính sách, như biến cố xảy ra hồi Tháng Sáu năm 1989 tại Quảng trường Thiên An Môn của Bắc Kinh.... Về bối cảnh, phong trào phản kháng bùng nổ từ thủ phủ Ô Lỗ Mộc Tề (Urumqi) của Tân Cương ngày 25 Tháng 11 khi một đám cháy khiến 10 người thiệt mạng, gần 20 người bị thương. Tin loan ra mới gây căm phẫn trong quần chúng rồi lan qua hai chục khu vực khác, kể cả các đại học, từ Bắc Kinh tới Thượng Hải, Nam Kinh, Thành Đô, Vũ Hán, Quảng Châu, Tây An, v.v... Lý do ban đầu có thể là chính sách cương quyết không để xảy ra đại dịch Covid khiến việc cứu hỏa gặp trở ngại. Sau đó là ba ngày náo loạn (25-27 Tháng 11) với hàng trăm người – có nơi cả ngàn – xuống đường phản đối. Họ yêu cầu lãnh đạo sửa sai chính sách “thanh tẩy đại dịch” quá hà khắc kéo dài từ ba năm nay, rồi đòi lương thực, thậm chí đòi tự do, dân chủ, có nơi kêu gọi đả đảo đảng Cộng sản và truất phế Tập Cận Bình. Qua ngày Thứ Hai 28 thì mọi chuyện bỗng có vẻ êm dịu - cho đến cuối tuần. Chúng ta nhìn lại nội dung của vụ này, may ra có thể thấy được tương lai. 1/ Chính sách “thanh tẩy đại dịch” – từ ngữ chính thức của Bắc Kinh – được áp dụng một cách rộng lớn và thô bạo. Cụ thể là theo dõi trường hợp nhiễm bệnh qua phong trào thử nghiệm đồng loạt rồi cách ly bệnh nhân, hoặc nặng hơn thế là cách ly cả khu phố. Nhiều nơi, nguyên một quận huyện hay thị trấn bị “đóng cửa” - trong nghĩa đen. Nhiều khu chung cư bị khóa trái và giãn cách trong im lặng vì nhà chức trách bất ngờ tiến hành mà không hề báo trước: người dân trở thành nạn nhân của dịch bệnh và công an, mà chưa ai biết cái nào là tai họa thật. Điều ấy đã xảy ra từ đầu năm 2019 mà do hệ thống kiểm duyệt quá khắt khe kín đáo, ít ai biết sự thật nghiêm trọng đến mức nào... 2/ Khi phản ứng, người chống đối đã học chung một chiến thuật tự vệ: họ xuất hiện đông đảo, giương lá quốc kỳ và đưa hương hoa tưởng niệm người chết. Mục tiêu có vẻ văn hóa, hiền lành và an toàn trong mấy ngày đầu, nhưng sự căm phẫn dẫn tới nhiều phản ứng dữ dội hơn. Đâm ra mục tiêu thiếu phối hợp trở thành rộng lớn khả dĩ gây nguy hiểm cho chế độ, nhất là sau khi đảng vừa hoàn tất Đại hội Khóa 20 vào cuối Tháng 10. 3/ Một yếu tố bất ngờ chi phối bài toán của lãnh đạo: số nhiễm bệnh lại tăng khiến chế độ phải kiểm soát chặt chẽ hơn (thay vì có thể giảm dần 20 biện pháp giãn cách ở nơi nào hết đại dịch kể từ ngày 11 Tháng 11). Vụ biểu tình cuối tuần qua càng làm chế độ e ngại một phong trào của quần chúng nên lặng lẽ áp dụng biện pháp kiểm duyệt và theo dõi để tránh một sự lan rộng về tuổi tác và địa phương. Chế độ cũng bị kẹt giữa hai ngả: nếu đẩy lui được đại dịch thì có thể xả mà vẫn phải xiết vì dịch bệnh chính trị! Trung Cộng thiếu nhân sự có khả năng về y tế và trừ bệnh nên giữa hai ưu tiên là sức khỏe và ổn định chính trị thì chính trị vẫn là trên hết. Bài toán đó có khi kéo dài sáu tháng, cho tới khi họ tìm ra loại thuốc chủng ngừa công hiệu hơn! 4/ Chế độ còn gặp bài toán lưỡng nan khác: trận đại dịch có gây tổn thất nặng cho kinh tế, nhưng vì lý do kinh tế mà lại nhượng bộ phản ứng của quần chúng thì... kinh tế cũng là chính trị. Đâm ra, đại họa về dịch bệnh, nạn thất nghiệp, thị trường gia cư bị bể, số xuất cảng giảm sút trong bối cảnh suy trầm toàn cầu là nan đề khó giải quyết. Nếu trong vài tháng nữa mà đại dịch lại tăng – giả thuyết vẫn có xác suất cao – và số nhiễm bệnh lên tới cả triệu người một ngày (Hoa Kỳ đã từng bị!) thì xứ này... thiếu giường bệnh, nên lại tắt đèn giãn cách trong im lặng! Và sẽ thẳng tay đàn áp những ai bất đồng chính kiến, bất chấp dư luận thế giới. 5/ Vừa hoàn tất Đại hội 20 với thế mạnh, Tập Cận Bình có thể ít ngại dư luận đảng viên cao cấp bên trong nhưng tất nhiên chẳng muốn bị dư luận quốc tế phê phán. Chủ nghĩa Mác-Lênin với màu sắc Đại Hán và tư tưởng Tập Cận Bình sẽ khiến Trung Cộng càng bị cô lập với thế giới văn minh bên ngoài, nhưng vẫn tăng cường kiểm duyệt nội bộ... vì đấy mới là ưu tiên. Kết luận ở đây là những gì? - Cuộc biểu tình chống đối chưa đe dọa sự tồn vong của chế độ vì tương quan lực lượng quá khác biệt: quần chúng ô hợp tản mác với các mục tiêu dị biệt trước khả năng cai trị và đàn áp khá thống nhất của đảng và nhà nước. - Phong trào chống đối cũng khó được các đảng viên cao cấp ủng hộ để đe dọa quyền bính của Tập Cận Bình. - Nếu người phản đối tập trung đả kích chính sách “Không COVID” của chế độ thì ngọn lửa đấu tranh sẽ tàn lụi sau khi các lãnh tụ lần lượt bị xử lý, nhiều đảng viên cao cấp cũng chỉ là “dê tế thần”, bị kỷ luật để bảo vệ đảng. ___ Hình bên của Reuters: Một người được thử nghiệm tại Thượng Hải, tối 28/11. Visit the COVID-19 Information Center for vaccine resources. Get Vaccine Info theo dainamaxforum
  3. Việc đảng CH chiếm được thế đa số trong hạ viện, cho dù phe DC cố vặn vẹo như là một đại bại của CH, thật ra là thảm họa lớn nhất cho các chương trình và kế hoạch của đảng DC nói chung và cá nhân Biden nói riêng. Có thể nói tất cả các chương trình lao xuống hố xã nghĩa của chính quyền Biden trong hai năm tới sẽ bị tiêu tùng qua việc phe CH trong hạ viện chặn đứng, không phê chuẩn. ...................... Cụ thể, Biden sẽ bị khóa tay trong hai năm tới. Ta sẽ bàn thêm chi tiết dưới đây, nhưng ngay tại đây, cần phải cảnh giác quý độc giả về trở ngại lớn của đảng CH: - Thứ nhất, việc CH chỉ có đa số 9 ghế (ước tính khi bài này được viết trong khi kết quả cuối cùng và chính thức phải chờ tới giữa tháng Chạp), sẽ không bảo đảm được việc CH sẽ thành công chặn đứng được Biden trên tất cả mọi vấn đề. Với thế đa số mong manh như vậy, chỉ cần 4-5 dân biểu CH 'phản đảng' nhẩy rào qua phe DC, hay bắt chẹt lãnh đạo CH về một vấn đề hay quyền lợi phe nhóm nào đó, là phe CH sẽ kẹt. Hầu như không thể nhưng vẫn có thể xẩy ra. - Thứ nhì, phe CH sẽ phải cân nhắc cho kỹ việc chống/cản Biden quá đáng, vì bảo đảm 100% Biden, với sự tiếp hơi của truyền thông loa phường, sẽ đổ thừa lên đầu phe CH tất cả những thất bại mà chính quyền Biden đương nhiên sẽ gặp phải. Một cách tóm gọn nhất, trong hai năm tới, phe CH trong hạ viện sẽ bận rộn với hai 'công tác' quan trọng nhất chi phối tất cả thời sự chính trị Mỹ. Trước hết là các cuộc điều tra, và sau đó là việc cản các chính sách thiên tả của chính quyền Biden. Phải nói ngay, tất cả những diễn tiến bàn dưới đây là suy luận kiểu đoán mò của thầy bói mù Vũ Linh, không nhất thiết sẽ xẩy ra, nhưng trên căn bản, sẽ không sai lắm đâu. A. ĐIỀU TRA VÀ ĐIỀU TRA Ai cũng biết hạ viện trong suốt hai năm qua, thật sự đã chẳng làm nên trò gì vì quá bận rộn với cả chục cuộc điều tra về ông Trump. Bây giờ, gió đổi chiều nhưng trên căn bản, sinh hoạt của hạ viện sẽ không thay đổi bao nhiêu, sẽ tập trung mọi nỗ lực vào điều tra ngược, điều tra về cha con Biden. 1) Chấm dứt các điều tra về Trump Việc đầu tiên thiên hạ thấy sẽ là việc tất cả các cuộc điều tra về Trump của hạ viện sẽ chấm dứt, đặc biệt nhất là cuộc điều tra của Ủy Ban J-6 về cuộc biểu tình bao vây quốc hội ngày 6/1/2021. Rất có thể CH sẽ mở cuộc điều tra về chuyện này lại, nhưng với hai chủ đích hoàn toàn khác là 1) bác bỏ những tố cáo của Ủy Ban hiện thời, và 2) điều tra lại vai trò của các lãnh đạo DC như bà Pelosi, thị trưởng Washington DC, cảnh sát quốc hội,... để đáp lễ lại Ủy Ban J-6, chắc chắn ủy ban của hạ viện CH sẽ muốn lôi bà Pelosi ra điều trần. Tuy các cuộc điều tra của hạ viện chấm dứt, nhưng vẫn không có nghĩa là ông Trump sẽ hoàn toàn 'thoát nạn'. Trước hết, vẫn còn bộ Tư Pháp với bộ trưởng Merrick Garland có thâm thù cá nhân lớn với ông Trump, sẽ cố hết sức giúp Biden chặn Trump, qua không biết bao nhiêu điều tra khác về đủ mọi vấn đề do họ sáng tạo ra. Tin mới nhất, ông Garland đã bổ nhiệm một công tố đặc biệt để điều tra về Trump, như ta sẽ bàn dưới đây. 2) Công tố đặc biệt Việc bộ Tư Pháp hấp tấp bổ nhiệm công tố đặc biệt điều tra về ông Trump đúng 3 ngày sau khi ông Trump công bố việc sẽ ra tái tranh cử chứng tỏ rõ ràng hai chuyện: - Trước hết, chính quyền Biden thực sự run sợ khi phải trực diện với mối đe dọa sinh tử là ông thần Trump. - Nhưng cũng ý thức được hậu thuẫn quá lớn của ông Trump, nên rét, chơi trò ném đá giấu tay, bổ nhiệm một công tố đặc biệt đứng ra làm bung sung chịu đòn, cũng như bán cái cho công tố này trách nhiệm kết án và truy tố ông Trump. Bộ Tư Pháp biện giải nhu cầu cần có một công tố gọi là "độc lập và vô tư". Thực tế, chẳng mấy ai biết ông công tố này độc lập và vô tư tới mức nào khi ông được chính bộ trưởng Tư Pháp tuyển chọn và bổ nhiệm (chẳng lẽ ông lại chọn một công tố có thiện cảm với Trump hay không thích Biden?), cùng với việc công tố phải báo cáo thường xuyên lên bộ trưởng, bộ trưởng có quyền xem, kiểm duyệt các báo cáo, cũng như có quyền sa thải công tố bất cứ lúc nào, nghĩa là công tố muốn giữ job, tất phải nghe lệnh của ông bộ trưởng. Hơn nữa, ông công tố mới nhưng tất cả các công tố phụ giúp, luật sư, nhân viên FBI đang làm việc điều tra Trump sẽ tiếp tục làm việc dưới quyền công tố mới, và dĩ nhiên công tố mới hoàn toàn lệ thuộc vào các biên bản, phỏng vấn, điều tra, báo cáo và khuyến cáo của các viên chức cũ này, trong khi tính phe đảng của họ rõ hơn ban ngày, ngay từ ngày họ tìm cách hại Trump để giúp bà Hillary năm 2016. Tin mới nhất và ý nghĩa hơn cả: bà vợ ông công tố này là bà Katy Chevigny, là nhà sản xuất phim ảnh, và tác phẩm mới nhất của bà là một phim thời sự 'Becoming', tung hô bà Michelle Obama lên tuốt chín tầng mây, và bà cũng đã từng ủng hộ cả ngàn đô cho Biden khi ông này ra tranh cử tổng thống chống TT Trump! Trong tư cách quan tòa, ông chồng công tố giữ kẽ, đã không ủng hộ tiền cho ai hết, nhưng bà vợ đã ủng hộ tiền và công khai bày tỏ thiện cảm với Obama và Biden. Công tố Smith và vợ Chevigny Về thành tích của công tố Jack Smith, báo Washington Examiner cho biết ông Smith đã có thành tích truy tố và kết án nhiều dân biểu CH về tội tham nhũng. Trong đó có dân biểu CH Bob McDonnell, bị ông Smith truy tố về tội hối lộ, nhưng bản án của ông McDonnell bị Tối Cao Pháp Viện xóa vì ông công tố Smith bị TCPV cho là đã đi quá xa, diễn giải tội hối lộ quá rộng rãi để cố ý bắt ông McDonnell. Đó là công tố mà bộ trưởng Garland gọi là 'độc lập và vô tư'! Là người sẽ điều tra về Trump!!! Ai muốn làm thầy bói, tiên đoán trước kết quả điều tra của công tố Smith, xin giơ tay! Đừng chen lấn nhau. https://www.newsweek.com/jack-smith-trump-special-counsel-connection-michelle-obama- explained-1761304 Nhìn vào kinh nghiệm công tố Mueller, tất cả chỉ là diễn tuồng chính trị đắt tiền mà người phải trả tiền chính là quý vị và tôi, đóng thuế cho các chính trị gia đóng tuồng hát bộ phe đảng chơi nhau. Ông bộ trưởng Garland hiển nhiên rất hăng say đi tìm tội của Trump, nhưng lại nhắm mắt hoàn toàn trước tội của cha con Biden, không bao giờ dám rớ tới cái laptop đầy bằng chứng của cậu ấm Hunter. Tại sao lại không bổ nhiệm một công tố đặc biệt, độc lập và vô tư để điều tra về cha con Biden nhỉ? https://thehill.com/opinion/judiciary/3743305-to-indict-or-not-to-indict-that-is-the-question/ Ghi chú: tiếng Mỹ gọi là 'special counsel', do đó nhiều người dịch sai là 'cố vấn đặc biệt'. Counsel ở đây nghĩa là luật sư, không phải cố vấn. 3) Các điều tra mới về Biden Mỹ có câu 'What goes around comes around', trong khi dân Việt ta có câu 'Gậy ông đập lưng ông'. Khi nắm quyền sinh sát trong tay, hạ viện của đảng DC, thay vì lo ra luật giúp dân, thì đã bỏ không biết bao nhiêu tiền thuế của dân, thời giờ và công sức của các dân biểu được dân bầu lo chuyện kinh bang tế thế, để tung ra liên tục không ngừng đủ mọi cuộc điều tra về ông Trump. Bây giờ đảng CH nắm quyền trong hạ viện, đã mau mắn hứa sẽ đáp lễ đảng DC tận tình nhất, sẽ chấm dứt tất cả mọi điều tra về Trump để thay thế bằng hàng loạt điều tra về cha con Biden. Dĩ nhiên họ cũng không bao giờ thắc mắc nhiệm kỳ tới, đảng DC có thể lấy lại quyền và lật ngược mọi chuyện, chấm dứt tất cả các điều tra về Biden để mở lại hàng loạt điều tra về Trump. Dưới đây là liệt kê sơ khởi về những điều tra mà phe CH trong hạ viện có thể sẽ mở ra sau khi nắm quyền. Phe CH ngay từ khi xẩy ra biến cố tháo chạy bạt mạng khỏi Afghanistan, đã bực tức đòi điều tra xem tại sao cuộc rút lui lại có thể thê thảm đến vậy, đưa đến cả tá lính Mỹ chết oan giờ thứ 25, cả chục tỷ đô tiền vũ khí bị vứt lại cho Taliban và cả ngàn dân Afghanistan có quốc tịch Mỹ bị bỏ rơi lại vào tay đám cuồng tín Taliban, mà cho đến bây giờ, chẳng báo hay TV nào dám hỏi số phận họ ra sao. Tại sao lại hấp tấp rút lui như vậy trong khí các tướng lãnh đều nhất trí cảnh báo rút hấp tấp quá, chưa đủ chuẩn bị sẽ gây ra đại họa? Vai trò của Biden như thế nào? Có phải chính ông đã ra lệnh rút lui cuống cuồng như vậy không? Tại sao? Mỹ đã thiệt hại như thế nào qua cuộc tháo chạy đó? Về vật chất, về mạng người, cũng như về uy tín trên thế giới, bạn cũng như thù? Cụ Biden nhậm chức khi Mỹ đã có thuốc trị và thuốc ngừa hữu hiệu, vậy chứ trong cả năm sau, vẫn có gần 60 triệu người bị nhiễm (gần gấp 3 lần số bị nhiễm dưới thời Trump!) và hơn 600.000 người chết, hơn xa số người chết dưới thời Trump khi chưa có thuốc ngừa và thuốc trị, tại sao? Mấy con vẹt bịp dân suốt ngày ra rả tố Trump giết nửa triệu người nhưng không bao giờ đủ can đảm và lương thiện nói cho rõ dưới Trump khi chưa có thuốc đã có 400.000 người chết, để rồi dưới Biden, sau khi đã có thuốc, hơn 600.000 người đã chết. Thiếu lương thiện luôn luôn là mẫu số chung của đám vẹt tị nạn cuồng chống Trump. Vì không có cách nào công kích Trump một cách trung thực nên đành phải gian trá thôi. Đáng tội nghiệp hay đáng khinh? Tại sao có thuốc rồi mà số người nhiễm và chết vẫn cao hơn xa dưới thời Trump khi chưa có thuốc? Đó là việc đầu tiên phe CH trong hạ viện muốn biết. hạ viện cũng muốn biết con số bị nhiễm và chết thật sự là bao nhiêu? Việc đóng cửa các trường học đã hại như thế nào cho việc giáo dục con cái thế hệ này? Trong thời gian Biden nắm quyền, hiển nhiên là đã không có một cuộc điều tra quy mô và cặn kẽ về nguồn gốc vi khuẩn Vũ Hán, từ dơi hay từ viện nghiên cứu Vũ Hán, vì Trung Cộng cố tình không hợp tác, không cho ai tới điều tra. Vấn đề là chính quyền Biden đã làm gì, có áp lực đủ với TC không hay? Hay cố tình thông đồng, giúp TC cản điều tra nguồn gốc COVID. Ngay cả vai trò của ông bác sĩ tắc kè Fauci cũng sẽ bị lôi lên bàn mổ. Dưới thời Biden, từ Biden tới bà Kamala tới bộ trưởng An Ninh Lãnh Thổ, tất cả đều ra rả hô hoán, kêu gọi di dân lậu đừng qua Mỹ, sẽ không được nhận đâu. Mặt khác, chính quyền Biden lại có những hành động cụ thể như cấm trục xuất quá nhanh, cấm trục xuất đám trẻ DACA được gửi lậu qua Mỹ làm mỏ neo, ngưng xây tường biên giới, chấp nhận di dân lậu được vào Mỹ sống tạm trong khi chờ quyết định của tòa di trú, có thể cả mấy năm nữa không ai biết, được nuôi nấng tử tế, cho trẻ con ăn học, tất cả được chính ngừa COVID và chăm sóc y tế đầy đủ, dễ dàng thả di dân lậu bị bắt, cho họ tự do đi xum họp gia đình trong khi chờ đợi họ được tòa án di dân cứu xét đơn xin nhập cảnh Mỹ, để rồi thực tế là hầu hết biến mất luôn vào xã hội Mỹ. Di dân lậu không ngu. Họ hiểu rõ chính quyền Biden nói một đàng, làm một nẻo, nên cứ tràn qua biên giới vì biết cái khó là khi chưa vào được, vào được rồi là xong, an toàn, không bị trục xuất nữa. Đưa đến tình trạng khủng hoảng di dân lậu tại vùng biên giới, từ Texas qua tới Cali. Phe CH muốn điều tra cho biết thực tế, chính quyền Biden đã làm gì để cản di dân lậu tràn ngập? Tại sao đã có thể có tới gần 5 triệu người tràn được qua biên giới trong vòng 2 năm? Hay họ đã cố tình nói một đàng làm một nẻo, nói cấm nhưng lại mở toang cửa biên giới, cho cả mấy triệu di dân lậu vào để có thêm cử tri sau này? d) Kinh doanh của cha con Biden Trong tám năm Biden làm phó cho Obama, cậu quý tử Hunter Biden -và cả ông em Jim Biden- đã làm đủ loại kinh doanh với các đại gia đỏ Trung Cộng, cũng như các tài phiệt Ukraine. Lợi dụng tên tuổi và chức vụ của ông bố để bỏ túi cả trăm triệu đô hay hơn nữa, chẳng ai biết. Ở đây, những việc làm của cậu ấm chẳng có gì bí mật khi chính cậu đấm ngực khoe khoang, cũng như ghi lại cả vạn tin tức, emails, bằng chứng cụ thể nhất trong cái laptop của cậu. Dù vậy, vì những chuyện trong laptop bị xì ra ít ngày trước bầu cử năm 2020, nên cả FBI lẫn truyền thông loa phường đều ém nhẹm, giúp cụ Biden thắng cử trong sương mù gian lận mờ ám. Ngoài ra, vấn đề liên hệ quan trọng hơn nữa là vai trò của PTT Biden. Cụ Biden chối bai bải, khẳng định cụ không dính dáng, hay biết hay tham gia gì vào công việc kinh doanh của ông con. Tuy nhiên, đã có quá nhiều bằng chứng cụ Biden trực tiếp can dự, có thể cũng có ăn chia vài chục triệu với ông con. Vai trò của cụ trong những vụ lem nhem đó sẽ được mang ra ánh sáng. Đi xa hơn nữa, quan hệ Mỹ-Trung Cộng dưới thời Biden cũng sẽ được hạ viện 'thăm hỏi' kỹ càng. https://www.foxnews.com/politics/white-house-house-gop-biden-family-investigation-full-long-debunked-conspiracy-theories Ngay từ trước khi xẩy ra vụ đột kích Mar-a-Lago, bộ Tư Pháp đã bị tố cáo chính trị hóa cả bộ Tư Pháp lẫn FBI. Vụ đột kích Mar-a-Lago chỉ xác nhận việc này thôi. Không phải chỉ là chính trị hóa, mà phải nói là cả bộ Tư Pháp và FBI đã biến thành công cụ chính trị của đảng cầm quyền dùng để đàn áp đối lập, không khác gì dưới các chế độ CS hay phát xít. Ở đây, có cần phải nhắc lại là ông Trump đã là tổng thống duy nhất trong lịch sử chính trị Mỹ bị điều tra, đột kích tư dinh về tội 'ăn cắp tài liệu mật mang về nhà'. Trước đây, chưa có một tổng thống nào bị chất vấn hay điều tra xem có mang tài liệu mật nào ra khỏi Tòa Bạch Ốc không, cho dù ông nào cũng mang cả chục triệu tài liệu theo khi rời Tòa Bạch Ốc. Các con vẹt bào chữa là trước đây không có tổng thống nào bị hỏi giấy vì không có ông nào mang tài liệu mật theo. Vậy sao? Không ai hỏi giấy, không ai khám xét các tài liệu, không ai bị FBI đột kích khám nhà, truy đọc từng tài liệu thì làm sao ai biết họ mang những tài liệu nào theo, mật hay không mật? Tại sao TT Trump lại là tổng thống duy nhất bị tra lùng tận cùng như vậy? Theo tin của NBC, lãnh đạo đảng DC đang cuống cuồng chuẩn bị kế hoạch giúp Biden chống đỡ các điều tra của phe CH trong hạ viện. Dân biểu da đen Hakeem Jeffries, người đang có triển vọng thay thế bà Pelosi làm lãnh đạo khối DC trong hạ viện, đã cho biết nếu đắc cử, trách nhiệm đầu tiên của ông sẽ là cố gắng bảo vệ Biden chống những cuộc điều tra của hạ viện về cha con Biden. Tóm lại, hai năm tới sẽ là hai năm cả thế giới sẽ có dịp thấy hai đại lãnh tụ của hai chính đảng Mỹ bị điều tra, tố cáo cả vạn tội nhơ nhớp nhất. Đúng là... đẹp mặt cho cả nước Mỹ! B. CẢN CHÍNH SÁCH THIÊN TẢ Hai năm qua đã là hai năm Biden 'phóng tay phát động' những chính sách thiên tả nặng nhất, dưới áp lực của cánh cực tả trong đảng DC, đưa đến những tai họa kể không hết cho xứ Mỹ vả dân Mỹ. Đến độ dân Mỹ đã phải bầu cho đảng đối lập CH lên nắm ít nhất một viện quốc hội để chặn bớt làn sóng thiên tả lại. Nhắc lại, trong thể chế chính trị Mỹ, muốn có luật lớn hay chính sách gì lớn, đều phải có đồng thuận giữa hành pháp và lập pháp, và phê chuẩn của cả hai viện quốc hội. Bây giờ hạ viện nằm trong tay phe CH, có nhiều triển vọng những chính sách hay luật thiên tả cực đoan sẽ bị chặn lại, không hoàn toàn thì cũng bị chặn bớt. Kinh tế Đặc biệt là trong vấn đề kinh tế và lạm phát. Theo tất cả các chuyên gia kinh tế, lạm phát sẽ tiếp tục gia tăng và kinh tế nói chung sẽ bị suy trầm trong năm tới, có thể đưa đến việc đóng cửa hãng xưởng, nhân viên mất việc, thất nghiệp tràn lan trong khi giá sinh hoạt leo thang. Đây là chuyện cực tai hại cho dân Mỹ. Tất cả, chắc chắn Biden sẽ xỉa tay lên đầu phe CH hết. Với hạ viện là hầu bao của chính quyền trong tay đảng CH, Mỹ sẽ tiếp tục đi vào bế tắc nặng trong vấn đề ngân sách quốc gia. Chuyện hạ viện sẽ có đồng thuận với chính quyền Biden để có thể cùng nhau ra một ngân sách quốc gia chung và lâu dài là chuyện hoang tưởng. Do đó, ta sẽ chỉ thấy những ngân sách tạm, ngắn hạn để tránh việc cả nước phải đóng cửa thôi. Cải tổ trợ cấp Năm ngoái, chính quyền Biden tính tung ra chương trình gọi là cải tổ hạ tầng cơ sở nhân sự, khác với cải tổ hạ tầng cơ sở vật chất. Nôm na ra, đây là kế hoạch thay đổi trợ cấp, nhằm tăng thêm đủ kiểu trợ cấp. Kế hoạch tiên khởi là trên 5.000 tỷ đô. Quá lớn đến độ chẳng những toàn bộ phe CH chống, mà còn bị chống đối ngay trong hàng ngũ DC. Để rồi số tiền được cò cưa trả giá cả mấy tháng cũng vẫn chẳng đi đến đâu hết. Cuối cùng, chính quyền Biden và phe cấp tiến trong đảng DC chơi mánh, tính sách lược đi từng bước, cho thông qua nhiều luật nhỏ, với những số tiền nhỏ hơn, dễ thông qua hơn. Luật mạo danh là 'Giảm Lạm Phát' là luật đầu tiên được cho ra đời, với ý định nhiều luật tương đối nhỏ khác sẽ được lần lượt thông qua. Điểm đáng nói là luật này, gọi là luật giảm lạm phát thật ra chẳng liên quan xa gần gì đến chuyện giảm lạm phát hết! Bây giờ, với hạ viện bị phe bảo thủ CH chiếm, kế hoạch này tiêu tùng, sẽ chẳng còn chương trình vung tiền lớn nhỏ nào được thông qua nữa. Cải tổ bầu cử Chính quyền Biden từ hai năm qua, đã cố vận động cho thông qua một luật bầu cử thống nhất, áp dụng cho tất cả 50 tiểu bang, trong đó các thủ tục bầu cử lỏng lẻo nhất, đặc biệt liên quan đến việc kiểm soát phiếu bầu bằng thư cũng như chiến thuật 'gặt phiếu', sẽ bị áp đặt trên cả nước, giúp đảng DC thống trị muôn năm trên xứ này. Với việc CH chiếm hạ viện, sẽ không có cách nào luật bầu cử mới này có thể thông qua và bị áp đặt trên tất cả 50 tiểu bang được. Ít nhất các tiểu bang CH như Florida và Texas kiểm soát kỹ phiếu bầu bằng thư sẽ còn bảo vệ được tính trong sạch của bầu cử. Phá thai Ngay sau khi Tối Cao Pháp Viện thu hồi án lệ Roe vs Wade, trả lại cho các tiểu bang quyền ra luật phái thai theo ý của các tiểu bang, thì phe DC đã toan tính việc ra luật phá thai chung cho cả nước, bắt buộc tất cả 50 tiểu bang phải tuân theo, theo đó, phá thai sẽ được cho phép trong những điều kiện rộng rãi nhất, dễ dàng nhất, như toàn quyền phá thai thả giàn không cần lý do, cho tới ngày sanh luôn. Mưu toan đã bị chặn đứng khi CH chiếm được hạ viện. Trong câu chuyện phá thai, đã có nhiều dư luận cho rằng phe CH tuy thắng nhưng thắng không lớn như dự tính, chỉ vì vấn đề phá thai đã khiến CH mất rất nhiều phiếu của phụ nữ và giới trẻ ham vui mà vô trách nhiệm. Có thể đây là nhận định đúng, chính xác, nhưng cho dù đúng là việc thu hồi án lệ Roe đã khiến CH mất rất nhiều phiếu, thì đó là cái giá CH phải trả, mà trả rất xứng đáng, không có gì hối tiếc. Dù phải trả giá rất cao nhưng cuối cùng thì cũng không quá cao khi CH vẫn chiếm được hạ viện, và nhất là chuyện chặn bớt phá thai cứu mạng bào thai, dù sao về lâu về dài, cũng quan trọng gấp vạn lần việc kiểm soát hạ viện trong hai năm. Xoá nợ sinh viên Trước đây, Biden đã nhiều lần lên tiếng cho biết cụ không rõ cụ có quyền lấy quyết định xóa nợ sinh viên hay không khi cụ bị áp lực rất nặng của khối thiên tả cực đoan nhất. Cụ nói vậy, nhưng phải hiểu ý là cụ biết cụ không có quyền đó. Nhưng ít lâu trước bầu cử, nhìn thấy đại họa đảng DC có thể sẽ thảm bại, cụ đành đầu hàng trước áp lực của khối thiên tả, ký bừa sắc lệnh xóa một phần nợ của sinh viên. Biết là không có quyền mà cụ vẫn làm vì túng quẩn quá, làm bừa để cứu đảng trước, sau đó có bị tòa bắt thu hồi thì thu hồi, dù sao cũng đã giúp đảng DC thu được cả trăm ngàn phiếu của sinh viên rồi. Quả nhiên, sau ngày bầu cử, một quan tòa liên bang và sau đó, một tòa kháng án liên bang, đều phán việc xóa nợ thuộc thẩm quyền quốc hội chứ tổng thống không có quyền, Biden trắng trợn vi phạm Hiến Pháp. Thay đổi khí hậu Thay đổi khí hậu, hâm nóng địa cầu, luôn luôn vẫn là nỗi ám ảnh của khối cấp tiến, cho dù đây là vấn đề mà ngay cả các nhà khoa học vẫn chưa nhất trí hoàn toàn. Không phải khác ý về mối nguy của hâm nóng địa cầu, mà khác ý về tính khẩn cấp của vấn đề cũng như khác biệt ý kiến về các biện pháp cản. Theo khối cấp tiến, hâm nóng địa cầu là mối đe dọa rất gần, một vài chục năm nữa sẽ thành một đại thảm họa cho cả thế giới, do đó phải có những biện pháp cản ngay từ bây giờ. Có thể đúng như vậy thật. Tuy nhiên các biện pháp mạnh để cản đang được đề nghị thật ra không công bằng chút nào khi nước Mỹ chẳng những phải thi hành những biện pháp nặng nề nhất, mà lại còn phải là cái máy chi tiền giúp cả thế giới. Chẳng hạn như trong khi Mỹ phải có biện pháp ngay bây giờ, trực tiếp đe dọa kỹ nghệ Mỹ thì các xứ thủ phạm lớn nhất như Trung Cộng, Ấn Độ, Ba Tây, cả Nga, ... lại có thể hoãn các biện pháp đó tới cả một vài chục năm nữa. Các công ty Mỹ sẽ ở trong tình trạng cạnh tranh không cân bằng với thế giới. Hay việc áp dụng các biện phản cản thay đổi khí hậu tốn tiền bộn vì phải bồi thường những thiệt hại khi áp dụng những biện pháp đó, thì Mỹ lại là 'anh nhà giàu' cong lưng bồi hoàn chi phí và bồi thường thiệt hại này cho cả thế giới. Câu hỏi cho quý vị độc giả: Mỹ đã phạm lỗi gì, khi nào, để bây giờ cụ Biden phải chấp nhận Mỹ sẽ bồi thường cả tỷ bạc cho các nước khác? Trong hai năm tới hạ viện sẽ cố cản chính sách Mỹ hy sinh cho cả thế giới kiểu này. Văn hóa thức tỉnh Dưới thời Biden, cái gọi là 'văn hóa thức tỉnh' đã lộng hành hơn bao giờ hết, nhất là trong giáo dục trẻ con nhỏ nhất. Dĩ nhiên đây là vấn đề có tính cục bộ, ở mức tiểu bang chứ không phải là hậu quả của một chính sách nào của liên bang. Nhưng dù sao thì ở cấp liên bang, tổng thống luôn luôn là người cổ võ, tạo điều kiện cho những chính sách cục bộ của tiểu bang. Từ đó, có thể nói chính quyền Biden đã là động cơ lớn nhất khiến văn hóa thức tỉnh bất thình lình...thức tỉnh thật, tung hoành như chưa bao giờ thấy. Việc CH chiếm hạ viện liên bang sẽ không có bao nhiêu hậu quả, cản được cơn gió 'thức tỉnh'. Tuy nhiên sẽ cản không cho chính sách thức tỉnh nào đó được trở thành chính sách hay luật cho cả liên bang. Bảo đảm ở cấp liên bang, sẽ không có những luật thượng tôn đồng tính, bảo đảm trẻ con tha hồ đổi giới tính không cần cho bố mẹ biết, sẽ không có chuyện hạ viện ra luật bắt các trường phải dạy trẻ con mẫu giáo cách thủ dâm, và cũng sẽ không có luật lôi trẻ con ra khỏi tay bố mẹ để các thầy cô độc quyền cải tạo chúng. Một việc ít ai chú ý là trong cuộc bầu cử quốc hội vừa qua, đảng CH cũng vẫn giữ được thế đa số trong các ghế thống đốc tiểu bang, cũng như trong các quốc hội tiểu bang, do đó, phe bảo thủ CH vẫn còn có cơ hội kềm chế bớt sự lộng hành của văn hóa thức tỉnh cuồng điên nhất. Đặc biệt là tại các tiểu bang mà các thống đốc CH đã đại thắng như Florida, Texas và cả Georgia. Di Dân Chính sách mở cửa biên giới, đón nhận di dân lậu thả giàn đương nhiên sẽ bị chặn lại. Khối CH cũng cho biết mọi ý định ân xá toàn thể khối di dân đang sống bất hợp pháp cũng sẽ bị chặn đứng. Vấn đề xây tường biên giới như TT Trump đề nghị sẽ không được Biden thực hiện ngày nào cụ còn nắm quyền, nhưng cụ cũng không thể có chính sách mở toang cửa biên giới nữa. Chưa kể hạ viện sẽ lôi chuyện khủng hoảng biên giới ra điều tra như đã bàn. Quân viện Ukraine Trong cuộc chiến Ukraine, cả hai đảng DC và CH đều đã có đồng thuận nào đó để giúp Ukraine, tuy nhiên, phe CH có vẻ dè dặt hơn trong việc vung tiền ra giúp đỡ, viện trợ quân sự không giới hạn, không kiểm tra. Cho đến nay, Biden dường như tự tung tự tác, tha hồ ký sắc lệnh viện trợ cả chục tỷ đầu này, cả chục tỷ đầu kia, mà chẳng bao giờ có ý kiến hay cho phép trước của quốc hội, nhất là của hạ viện là cơ quan giữ hầu bao Mỹ. Với hạ viện trong tay CH, việc tiếm quyền này sẽ chấm dứt. Mỹ sẽ bắt buộc phải tiếp tục yểm trợ cho Ukraine, nhưng sẽ có kiểm soát và giới hạn kỹ hơn. Truyền thông loa phường và truyền thông vẹt tị nạn la hoảng CH sẽ chấm dứt quân viện cho Ukraine, chỉ là fake news lừa thiên hạ. Không phải CH muốn chấm dứt quân viện cho Ukraine giống như Biden chấm dứt quân viện cho VNCH năm xưa, mà chỉ muốn việc quân viện này có giới hạn, có kiểm soát và có tiếng nói của hạ viện thôi. Nghĩ lại chuyện này, thấy thật khôi hài, cười ra nước mắt. Các con vẹt la hoảng CH sẽ cắt viện trợ cho Ukraine chết dưới tay Nga, thế nhưng lại nghiến răng nghiến lợi ủng hộ Biden là người trước đây đã cắt viện trợ cho VNCH chết vào tay VC. Đám này lo cho Ukraine mất nước, nhưng lại ủng hộ người khiến miền Nam chúng ta mất nước. Thế nghĩa là gì??? Các ông ĐDz, ĐQAT, MPL, NTN, NND, VVL,... xin giải thích giùm, được không? Trung Cộng Phải nói ngay trong lịch sử chính trị Mỹ, chưa có một chính quyền nào thân thiện với Trung Cộng hơn chính quyền Biden. Việc này cũng dễ hiểu sau những 'hợp tác kinh doanh' bạc trăm triệu giữa các đại tập đoàn đỏ của Tầu cộng với cậu ấm Hunter. Khi Biden gặp Tập Cận Bình tại hội nghị thượng đỉnh G-20, Biden đã nín khe, tuyệt đối không dám hó hé bàn đến hai vấn đề lớn của thế giới với Trung Cộng: vấn đề nhân quyền của dân Ngô Duy Nhĩ, và vấn đề điều tra nguồn gốc của vi khuẩn Vũ Hán. Trái lại, cụ Biden sau khi gặp Tập đã làm loa, xác nhận lại quan điểm của Tầu cộng là Tầu cộng không phải là mối đe dọa lớn và cận kề cho Đài Loan. Chính sách thân thiện này sẽ bị chặn đứng vì hai cuộc điều tra của hạ viện: điều tra về cha con Biden, và điều tra về nguồn gốc COVID. Những dự tính thu hồi việc tăng thuế quan hàng nhập từ Trung Cộng do TT Trump áp đặt sẽ khó thực hiện hơn. Việt Nam Quan hệ Mỹ-VN sẽ chẳng có gì thay đổi hết khi cả chính quyền Biden lẫn khối CH trong hạ viện chẳng ai thắc mắc lo nghĩ gì về chuyện này. Nhiều cụ vẹt cuồng chống Trump đã từng lớn tiếng công kích TT Trump đã không làm gì cho nhân quyền VN. Vậy chứ trong hai năm qua, chính quyền Biden đã làm gì? Nhân quyền ở VN có khá hơn chút nào không? C. KẾT Để kết luận, tất cả những yếu tố trên sẽ gây khó khăn lớn cho chính quyền Biden trong hai năm tới. Trong hai năm qua, quốc hội, thượng viện và nhất là hạ viện đã đóng vai bù nhìn, gọi dạ bảo vâng cho Biden và cánh cực tả của đảng. Tình trạng này sẽ chấm dứt. Tuy nhiên cái tai hại nhất cho đảng DC là tất cả những vấn đề trên, quan trọng nhất là các cuộc điều tra của hạ viện, sẽ đặt nền móng cho kế hoạch vận động tranh cử của đảng CH trong các cuộc bầu năm 2024, từ bầu tổng thống đến bầu quốc hội liên bang, bầu thống đốc và quốc hội các tiểu bang luôn. theo diendantraichieu
  4. Thứ Ba tuần rồi, cả nước đã đi bầu: bầu lại toàn thể hạ viện liên bang, hơn một phần ba thượng viện liên bang, và cả lô các trách nhiệm cấp tiểu bang và địa phương, từ thống đốc đến nghị sĩ và dân biểu cấp tiểu bang. Kết quả, cho đến khi bài này được đăng (tối Thứ Sáu 11/11/2022) thì vẫn chưa có gì ngã ngũ. Đảng DC có thể vẫn giữ được đa số trong cả thượng viện lẫn hạ viện, trong khi đảng CH cũng có thể chiếm đa số tại cả hai viện. Còn nhiều phiếu chưa đếm xong tại Arizona, Nevada và cả Cali, trong khi đang có nhiều thưa kiện, đếm phiếu lại vì xê xích quá ít, hay bầu chưa xong vì thủ tục bầu bán hết sức nhiêu khê như tại Georgia và Alaska. Có thể phải chờ tới giữa tháng Chạp mới có kết quả cuối cùng chính thức tuy tuần tới có thể biết đại khái đảng nào sẽ nắm đa số trong viện nào. Kết quả cuối cùng tuy chưa có, nhưng theo các chuyên gia phân tích thì DC có nhiều triển vọng giữ được thượng viện trong tình trạng hiện hữu 50-50, trong khi CH có triển vọng chiếm được đa số trong hạ viện, tuy khít nút, với cỡ 220 ghế. Bài này được viết trong giả thuyết này. Chỉ có một điều chắc chắn ai cũng thấy: đó là 'làn sóng đỏ' -red wave- đã không xẩy ra. Điều chúng ta cần tìm hiểu là 1) tại sao và 2) rồi sao. .................. Trước hết, xin ghi lại vài kết quả chính, đáng lưu ý. Khi bài này được viết thì ngoài việc chưa đếm xong phiếu tại nhiều nơi, cuộc bầu thật ra vẫn chưa xong: - Kết quả bầu thượng nghị sĩ của Georgia chưa có, vì cả hai ứng cử viên, không ai đạt được 50% phiếu, phải chờ tới ngày 6/12/2022 bầu vòng nhì. Kết quả bầu thượng nghị sĩ Nevada cũng chưa có. CH phải thắng cả Georgia và Nevada thì mới chiếm được đa số trong thượng viện, nếu thắng một thì tình trạng sẽ y như hiện nay 50-50 và DC sẽ nắm đa số nhờ bà phó Kamala. Nếu CH thua cả hai thì DC sẽ chiếm đa số 51-49. - Kết quả bầu dân biểu của Alaska cũng chưa có, chỉ biết CH giữ ghế thống đốc và thượng nghị sĩ. Theo luật bầu cử hết sức rắc rối của Alaska, nếu có nhiều ứng cử viên mà không ai đạt được 50% phiếu, thì cuộc bầu sẽ tiếp tục, mỗi vòng loại người về chót, cho đến khi còn hai người thôi. Trong cuộc bầu hạ viện, đã có 5 ứng cử viên và chẳng ai đạt được 50%, do đó, sẽ còn bầu tiếp tục cho đến khi chỉ còn hai người, khi những người khác bị loại hay tự ý rút lui. Cuộc bầu vòng nhì là vào ngày 23/11. Chưa ai biết sẽ tiếp tục qua vòng 3 và 4 không. Trong khi chờ đợi, chắc chắn sẽ có những điều đình lớn trong hậu trường. Trong hai ứng cử viên CH, (trong đó có bà Sarah Palin) sẽ có một người bị áp lực mạnh của lãnh đạo đảng CH phải rút lui để còn một ứng cử viên CH ra tranh đua với ứng cử viên đảng DC đang dẫn đầu vì CH chia phiếu của nhau. Trước hết, xin có vài nhận định chung. 1. Trước bầu cử, tất cả các thăm dò cho biết CH sẽ đại thắng tại hạ viện, chiếm từ 20 tới 40 ghế. Cuối cùng, có thể chỉ có đa số 2 hay 3 ghế. Có nghĩa là tất cả các thăm dò đều sai bét. Y chang như năm xưa khi tất cả các thăm dò đều cho thấy bà Hillary sẽ đại thắng, nghĩa là bài học về cách thăm dò, họ vẫn chẳng học được. Trong những ngày tới, tất cả các cơ quan thăm dò sẽ phải đâm đầu nghiên cứu lại xem mình sai chỗ nào, tại sao lại đoán trật bét hết như vậy. 2. Cấp hạ viện, 'làn sóng đỏ' đã xẩy ra tại Florida, CH chiếm thêm 4 ghế dân biểu. Tuy nhiên chiến thắng này bị hóa giải bởi việc phe DC đại thắng tại Cali, chiếm thêm tới 6 ghế. Trong khi Florida ngày càng đỏ theo CH, thì Cali ngày càng xanh theo DC bất kể nạn cướp bóc giết người hoành hành tại đây. Cuộc chiến chính trị của Mỹ trong tương lai sẽ là giữa Florida và Cali. 3. Ông Trump và cánh hữu của CH thất bại, khi quá nhiều ứng cử viên 'MAGA' thất bại, trong khi cánh CH tương đối không quá cực đoan như các thống đốc Texas, Florida và Georgia (Abbott - DeSantis - Kemp) đại thắng. Có nghĩa là dân Mỹ chán Biden, sẵn sàng bầu cho CH, nhưng lại sợ Trump, không muốn hay rất dè dặt bầu cho cánh MAGA. Điểm an ủi cho ông Trump là trong 10 dân biểu CH biểu quyết đàn hặc ông, 8 vị đã mất job hay rmất hậu thuẫn phải rút lui, chỉ có 2 chưa mất job: DB Valadao của Cali, và Newhouse của Washington State, hai tiểu bang chống Trump mạnh nhất. 4. Cá nhân Biden thất bại khi tỷ lệ hậu thuẫn của ông rớt như sung rụng. Tuy nhiên dân Mỹ vẫn còn tin tưởng vào đảng DC. Họ bác bỏ Biden như một tổng thống quá tệ, nhưng chấp nhận những chính khách DC, nói chung ít lệ thuộc cánh cực tả hơn. Một cách tóm gọn nhất, CH vẫn thắng, chiếm được thế da số tại hạ viện. Chiến thắng thật, nhưng nhỏ hơn xa hy vọng của đảng này. 'Cơn sóng đỏ' đã không xẩy ra, ngoại trừ trong tiểu bang Florida. Cụ Biden mau mắn nhẩy lên TV, đấm ngực mỉa mai "làn sóng đỏ đã không xẩy ra", nhưng cụ cố tình lờ đi việc cụ có nhiều triển vọng mất hạ viện. Mà chuyện quái lạ là dù chưa có kết quả chính thức, trưa Thứ Sáu 11/11, cụ Biden đã điện thoại cho dân biểu Kevin McCarthy, lãnh tụ khối CH trong hạ viện để chúc mừng CH đã thành công, chiếm được hạ viện. Cụ Biden có nguồn tin riêng? Bị hỏi về chuyện này, Biden cải chính, nói là chỉ chúc mừng vì CH thắng thêm vài ghế thôi. Cãi láo! Cho đến tối Thứ Sáu, CH mới chỉ có 211 ghế trong khi hiện nay đang có 212 ghế, tức là ... chưa thắng thêm ghế nào hết! Thật ra, việc Biden chúc mừng chẳng có gì lạ. Nghe tin CH chiếm đa số tại hạ viện, cụ mừng quá, kềm chế không được. Trong hai năm tới, cụ sẽ có lý cớ biện bạch cho cái bất tài của mình, tận tình đổ thừa tại CH nắm hạ viện nên cụ không làm được gì hết. Quý độc giả tin tôi đi: chuyện này chắc chắn 100% sẽ xẩy ra nếu CH chiếm được hạ viện. Tuy thế đa số của CH trong hạ viện mỏng hơn giấy, nhưng cũng vẫn là đa số dù là đa số một ghế. Lãnh đạo khối CH sẽ là chủ tịch hạ viện thay thế bà la-sát Nancy Pelosi, CH sẽ nắm chủ tịch tất cả các Ủy Ban, và có quyền quyết định ngưng hay mở bất cứ cuộc điều tra nào của hạ viện, và tất cả các chương trình của chính quyền Biden đều có triển vọng bị chặn hết. Trong hai năm tới, cụ Biden sẽ chỉ còn được ngủ trong Tòa Bạch Ốc cho vui thôi, chẳng còn cơm cháo gì nữa. TẠI SAO DC MẤT HẠ VIỆN? Mới đây, trang mạng thiên tả và thân phe DC, Politico, đã có bài nhận định mang nhiều ý nghĩa, phân tích tại sao đảng DC mất hậu thuẫn của dân và sẽ thất bại -bài đó được viết gần hai tuần trước khi bầu cử-. Politico nêu ra nhận định của nhiều chính khách tên tuổi nhất của đảng DC, bàn về những vấn nạn lớn của đảng DC: - Cựu TT Obama cho rằng đảng DC đã đi quá xa trong vấn đề 'thức tỉnh', quá hấp tấp và sẵn sàng lên án quá nhiều người, nhất là các chính khách đảng DC, vì tội thiếu 'thức tỉnh', khiến họ đâm ra sợ hãi, có cảm tưởng như 'mình đang đi trên vỏ trứng, lúc nào cũng sợ làm vỡ vỏ trứng, để rồi phải rối rít nhìn nhận mình đang đi sai đường hướng của chính trị thời thượng'. - Cụ xã nghĩa Bernie Sanders thì cho rằng đảng DC dưới Biden đã quá nhút nhát trong những vấn đề kinh tế, tạo công ăn việc làm cho giới trẻ, khiến họ nản trí, sẽ không hồ hởi đi bầu cho đảng DC. Ở đây, phải hiểu ý cụ Sanders là Biden chưa đủ thiên tả, chưa đủ hăng say trong việc tung tiền ra cho thiên hạ qua những dự án lớn, nghĩa là cái luật Cải Tổ Hạ Tầng Cơ Sở Kinh Tế còn quá nhẹ, chi chưa đủ. - Theo cựu thượng nghị sĩ Al Franken thì thông điệp chống lạm phát của Biden quá yếu, quá ển ển xìu xìu, trong khi đó lại chính là ưu tư lớn nhất của người dân. - CNN tóm lược rõ ràng nhất: chỉ có 17% dân Mỹ thỏa mãn với hướng đi hiện nay của nước Mỹ. Nôm na ra đại đa số dân Mỹ nghĩ cụ Biden đang đi sai đường khi nhắm mắt lao xuống hố xã nghĩa, do đó, dân Mỹ cảm thấy cần đưa đảng CH ra chặn cái đà tự tử tập thể này. - Trang mạng TIPP đưa ra 22 biểu đồ giải thích rõ ràng lý do đảng DC thất bại (xem trang Tin Tức tuần này). TẠI SAO CH KHÔNG THẮNG LỚN? Theo Real Clear Politics, đảng CH có được 51,6 triệu phiếu của cử tri, hơn xa 46,4 triệu phiếu của DC, hơn khoảng 5 triệu phiếu. Nếu nói 'làn sóng đỏ' thì con số hơn 5 triệu phiếu khác biệt đó chính là 'làn sóng đỏ' mà cụ Biden cần nhìn cho kỹ. Qua kết quả, cuộc bầu cử lần này trên thực tế đã là một thất bại của đảng CH vì thắng quá nhẹ. Có khá nhiều lý do mà kết quả bầu cử đã cho thấy rõ. 1) CH đã đưa ra quá nhiều ứng cử viên mà dân Mỹ sợ, coi như cực đoan. Kết quả chung cuộc cho thấy dân Mỹ tuy thiên hữu, nhưng bác bỏ cả hai khuynh hướng cực hữu và cực tả, đúng như DĐTC đã nhận định trong bài bình luận tuần rồi, "Chính Trị Mỹ Đi Vào Cực Đoan", dưới tiêu đề "CH: cơ hội chiến thắng bị đe dọa", xin phép được ghi nhận lại nguyên văn: "Các ứng cử viên cực đoan có nhiều hy vọng thành công hơn các ứng cử viên ôn hòa trong các cuộc bầu sơ bộ. Nhưng qua cuộc bầu chung kết thì tình hình thường trái ngược lại, đại đa số cử tri đi bầu mang tính ôn hòa hơn nên thường bầu cho ứng cử viên ôn hòa hơn. "Các ứng cử viên [CH] chiến thắng [trong các cuộc bầu sơ bộ] vì được ông Trump ủng hộ, đương nhiên có khuynh hướng tương đối cực đoan. Trong khi về phía đảng DC, những ứng cử viên cực tả được sự ủng hộ của cụ xã nghĩa Sanders hay cô cựu bán bar quá khích Ocasio-Cortez ủng hộ, phần lớn đã rớt đài, nghĩa là chỉ còn các ứng cử viên tương đối ôn hòa. "Như vậy dân Mỹ có sẵn sàng bầu cho các ứng cử viên tương đối cực đoan của cánh Trump không, hay họ sẽ bầu cho các ứng cử viên tương đối ôn hòa hơn của đảng DC? Một câu hỏi vĩ đại mà thiên hạ chỉ có câu trả lời sau ngày bầu cử. Chỉ cần coi kết quả bầu cử, xem những người được ông Trump ủng hộ, bao nhiêu sẽ thắng, bao nhiêu sẽ thua thì biết". Câu hỏi DĐTC nêu lên đã được trả lời qua kết quả bầu cử: dân Mỹ không thích cực đoan! Hay chính xác hơn, không thích chạy quá nhanh, thay đổi quá mạnh. Theo nghiên cứu của Washington Post có đâu 159 ứng cử viên đủ cấp loại 'MAGA' đã đắc cử, nhưng phần lớn là ở cấp dân biểu hạ viện. Ở cấp thượng viện và thống đốc, một số lớn các ứng cử viên được ông Trump ủng hộ mạnh đã thất bại, đặc biệt là tại Pennsylvania khi cả hai ứng cử viên thống đốc (Mastriano) và thượng nghị sĩ (Mehmet Oz) đều thất bại. Các ứng cử viên MAGA khác như Masters (Arizona), Bolduc (New Hampshire), Zeldin (New York), Tshibaka (Alaska), Walker (Georgia),... đều thất bại. Nhân vật MAGA tên tuổi duy nhất thành công là tân thượng nghị sĩ đắc cử JD Vance của Ohio. Như ông Trump nói, chỉ là đâu 16 MAGA bị nạn thôi. Nhưng đó lại là những người tranh cử những ghế quan trọng, thượng nghị sĩ và thống đốc. Nhìn vào cá nhân các ứng cử viên, phải nhìn nhận đa số về phía DC có khuynh hướng tương đối ôn hòa hơn phía CH, và họ có triển vọng thắng cử nhiều hơn ứng cử viên CH có khuynh hướng thiên hữu nhiều khi quá nặng so với quan điểm chung của dân Mỹ. Đã vậy, một số lớn những ứng cử viên MAGA lại là những người nổi tiếng -celebrities- như Mehmet Oz, Kari Lake, Herschel Walker,... không phải chính trị gia có kinh nghiệm, lại có nhiều điểm bất lợi về chính trị. 2) Thất bại của cá nhân ông Trump Thẳng thắn mà nói, kết quả bầu cử này đã là một thất bại lớn cho ông Trump. Nhưng cũng công tâm mà nói, thất bại không phải vì ông Trump quá tệ hại, có quá nhiều sai lầm, thói hư, tật xấu, hay bất tài. Những chuyện như bị đàn hặc hai lần, bị điều tra cả chục vụ, bị thưa kiện tứ tung, bị FBI đột kích khám nhà, ... thật ra không phản ảnh những tội tầy trời gì của ông Trump, mà trái lại, chỉ phản ảnh cái thâm thù của đảng DC, sợ ông Trump đến độ phải lợi dụng việc đang nắm quyền để tìm đủ mọi mánh triệt tiêu ông. Ông Trump hiển nhiên đã đi quá nhanh và quá xa, và nước Mỹ, kể cả các đồng chí CH của ông rõ ràng là đã không thể theo kịp, hay không muốn chạy quá nhanh như ông. Ông Trump cũng là người quá tự tin coi thường đối thủ, và muốn ôm đồm quá nhiều. Khi ông muốn 'tát cạn đầm lầy' thì ông đã không ý thức được cái đầm lầy này không chỉ nằm ở thủ đô Washington DC, mà còn ở khắp nước, kể cả trong nhiều tiểu bang then chốt, trong đảng DC, nhưng cũng đầy dẫy trong ngay cả đảng CH và khối các đồng chí của ông luôn. Hậu quả tất nhiên là ông đã gây thù chuốc oán với quá nhiều người, từ DC đến cả CH, luôn cả các phụ tá, đồng minh, khiến quá nhiều người sợ ông và sợ lây qua các chính khách MAGA ra thanh cử. 3) Truyền thông loa phường Khi mà gần như tất cả các báo, các đài TV trên cả nước đều nhất loạt làm loa phường cho đảng DC, biện giải cho Biden, giảm thiểu tính quan trọng của lạm phát trong khi khai thác tối đa những hù dọa về phá thai và mất dân chủ, xuyên tạc và công kích CH và nhất là những ứng cử viên mà chúng gọi là 'election deniers' -những người bác bỏ kết quả bầu tổng thống năm 2020-, thì dù sao cũng có ít nhiều ảnh hưởng đến quần chúng. Khi truyền thông ngủ chung giường với một đảng thì người dân đã bị bịt mắt rồi, còn đâu là thể chế dân chủ thực sự trong đó người dân được quyền lựa chọn trong hiểu biết? 4) CH chưa đủ hậu thuẫn của dân thiểu số Một lý do quan trọng nữa khiến CH không thắng lớn: trước bầu cử, nhiều quan sát viên đã cho rằng một số lớn dân da đen và gốc La-Tinh sẽ bỏ đảng DC vì những khó khăn kinh tế quá lớn của họ trước nạn lạm phát, nhưng cuối cùng thì khối dân da đen vẫn bám vào đảng DC, đặc biệt là tại New York và Cali, và khối dân gốc La-Tinh cũng chưa nhẩy rào qua phe CH, khiến đảng CH gặp khó khăn lớn tại các tiểu bang then chốt Nevada và Arizona. Thực tế là các khối dân này đang gặp khó khăn kinh tế lớn vì lạm phát và giá xăng tăng thật, nhưng các chuyên gia thăm dò không hiểu được kinh tế càng khó khăn, thì dân nghèo lại càng bám mạnh hơn vào đảng DC vì họ vẫn sống trong huyền thoại 'đảng DC là đảng của trợ cấp'. Kinh tế càng khó khăn thì họ càng cần trợ cấp, và càng cần đảng DC. Không ít cụ vẹt tị nạn sống bằng trợ cấp hay tiền già cũng suy nghĩ tương tự. Giá nước mắm càng cao, các cụ càng ôm lấy chân Biden để hy vọng được thêm tiền trợ cấp mua nước mắm, thay vì ủng hộ đảng CH để đảng này giảm giá nước mắm. 5) DC đã có chính sách vận động tranh cử hữu hiệu Làn sóng đỏ đã xuất hiện cả tháng trước, và đảng DC cùng với Biden đã tung ra hàng loạt đòn chống đỡ, và phải nhìn nhận họ đã thành công lớn. - Những chiêu bài 'CH cắt trợ cấp', 'CH sẽ cấm phụ nữ phá thai', 'CH sẽ áp đặt chế độ độc tài, phá nát thể chế dân chủ', 'Trump là đại gian ác',... đã có hiệu quả hơn xa những dự đoán của các chuyên gia, chỉ vì các chiêu bài này đã được truyền thông loa phường tiếp tay tung ra để hù dọa cử tri, và các chuyên gia đánh giá quá cao trình độ của đám cử tri trung bình của Mỹ. - Những chính sách Biden tung ra giờ chót như mở cửa kho xăng dự trữ để giảm giá xăng, xóa nợ sinh viên, đã có hiệu quả tức thời, giúp đảng DC nhiều. Trong việc xóa nợ sinh viên, Biden và cả nước biết cụ không có quyền và lệnh xóa nợ sẽ bị thu hồi, nhưng kệ, cụ Biden vẫn tung ra, mua được cả vạn phiếu sinh viên, dù sau đó họ chẳng được xóa nợ tới một xu nào. Nghĩa là Biden chơi trò lừa đảo, mà đám sinh viên gọi là có học vẫn mắc lừa vì cụ Biden đã đánh trúng lòng tham tiền của chúng. - Ủy Ban J-6 điều tra cuội không đi đến đâu, nhưng cũng đã có ít nhiều ảnh hưởng trên quần chúng, khiến họ càng sợ ông Trump và MAGA. 6) Dân Mỹ muốn thay đổi thế hệ lãnh đạo Trước bầu cử, thiên hạ đều cho rằng đây là một trưng cầu dân ý về thành tích của Biden, Sau bầu cử, mới thấy dân Mỹ không mấy quan tâm đến Biden, mà họ chỉ nhìn vào tương lai. Qua kết quả bầu cử, họ có vẻ bác bỏ cụ Biden và cả ông Trump luôn. Chiến thắng lớn của các ông DeSantis, Abbott, Kemp, cả Newsom và bà Hochul chứng tỏ dân Mỹ muốn thấy một khối lãnh đạo mới cho cả hai đảng. Cả hai đảng đều cần thay máu, trẻ trung hóa với những nhân vật mới. Đây phải nói là một thất bại chung cho thế hệ lãnh đạo của các 'lão đồng chí', từ Trump đến McConnell, từ Biden tới Pelosi và Schumer, từ Sanders tới Warren. Và dĩ nhiên, với chiến thắng lớn này, tất cả các ngôi sao sáng DeSantis, Abbott, Newsom, đều sẽ cân nhắc lại việc ra tranh cử tổng thống năm 2024. Họ còn rất trẻ, có thể chờ mấy lần bầu cử nữa cũng được, tuy nhiên trong chính trị Mỹ, cơ hội thường chỉ tới một lần, bỏ qua có thể sẽ không bao giờ có lại. Ai biết được 5-10 năm nữa chuyện gì sẽ xẩy ra, ai biết được sẽ không có một ngôi sao sáng mới nào nổi bật lên, che khuất họ? Vì tất cả những lý do trên, vào giờ chót, có nhiều cử tri đã thay đổi ý kiến, không bỏ phiếu cho CH, khiến chiến thắng của CH không lớn như dự đoán, các thăm dò đều sai hết. Vấn đề gian lận bầu cử Gian lận bầu cử, lạ lùng thay, đã thành một thực tế trong cái thành đồng của dân chủ pháp trị này. Tất nhiên là gian lận đã có, không nhiều thì ít, không tránh khỏi. Chỉ cần nhìn vào hai chuyện: - Tại Pennsylvania, tiểu bang muốn nhận phiếu bầu bằng thư, vẫn với tối thiểu kiểm soát, nhận luôn các các phiếu bầu không đề ngày. Một quan tòa ra lệnh cấm loại phiếu bầu bằng thư này, nhưng ông Fetterman đã kiện lại dưới lý do khác. Việc chưa ngã ngũ nên tiểu bang hiện nay, vẫn chấp nhận những phiếu bầu bằng thư này. Trong trường hợp ông Fetterman đắc cử thượng nghị sĩ khít nút, có điều cần lưu ý. Một tuần trước ngày bầu, đã có cuộc tranh luận trên TV giữa ông Fetterman và ông đối thủ CH Mehmet Oz. Cuối cùng ông Fetterman vẫn thắng chỉ vì cả mấy tuần trước ngày tranh luận trên TV, đã có cả mấy trăm ngàn phiếu bầu bằng thư đã được gởi tới, trước khi thiên hạ thấy ông lờ mờ Fetterman vấp váp trên TV, và ông Fetterman chiếm tuyệt đại đa số số phiếu gửi bằng thư quá sớm này. - Tại Arizona, hai ngày trước ngày bầu, ủy ban kiểm soát bầu cử khám phá ra 20% tất cả các máy bầu đều có 'trục trặc kỹ thuật', trong đó cả mấy ngàn phiếu bầu cho đảng DC đã được máy ghi nhận rồi dù còn hai ngày nữa mới tới ngày bầu và chưa ai bỏ phiếu. Chẳng ai biết tất cả những 'trục trặc' đó đã được chỉnh sửa hết, kịp trước ngày bầu hay không, chỉ biết bà Kari Lake, là người ai cũng biết chắc sẽ đại thắng, chiếm ghế thống đốc dễ dàng, cuối cùng đang lao đao, có thể sẽ thua! Gian lận khó tránh được trong phạm vi cục bộ, nhưng không thể giải thích được việc 'làn sóng đỏ' đã không xẩy ra trên cả nước, ngoại trừ Florida. CHUYỆN GÌ SẼ XẨY RA? 'Làn sóng đỏ' đã không xẩy ra. Trên thực tế, chẳng ai cần 'làn sóng' gì hết. Như trong trận túc cầu, chẳng mấy ai thắc mắc phải thắng 10-0, chỉ cần thắng, và thắng 1-0 cũng đã là thắng. Nhất là trong trường hợp này, khi cụ Biden mất hạ viện, có nghĩa là các cuộc điều tra về Trump sẽ chấm dứt để được thay thế bằng những cuộc điều tra về Biden, và quan trọng hơn xa, các chương trình lao xuống hố xã nghĩa của Biden sẽ bị chặn đứng. Hậu quả trên Tòa Bạch Ốc và trên các chính sách lớn của Mỹ Trong thể chế chính trị Mỹ, tất cả mọi luật lớn hay quyết định lớn đều cần có hậu thuẫn và hợp ý của Tòa Bạch Ốc cùng với cả thượng viện lẫn hạ viện. Nghĩa là một trong hai chính đảng lớn của Mỹ bắt buộc phải nắm quyền kiểm soát cả ba cơ chế này thì mới hy vọng làm được chuyện gì đáng kể. Nếu như việc kiểm soát ba cơ chế bị phân chia ra cho hai đảng, chẳng hạn một đảng nắm Tòa Bạch Ốc, một đảng nắm lưỡng viện quốc hội, hay thậm chí chỉ một viện quốc hội, thì chính trường Mỹ sẽ bị tê liệt hoàn toàn. Và qua đó, thông điệp rõ ràng nhất là dân Mỹ không chấp nhận sự bất tài của Biden và nhất là không chịu theo Biden lao xuống hố xã nghĩa, hay 'thức tỉnh' vớ vẩn theo cụ, trao cho đảng CH trách nhiệm khóa tay Biden bớt lại, không hơn không kém. Vấn đề là cụ nghễnh ngãng nặng tai Biden có nghe thấy gì không? Một cách cụ thể nhất, ta sẽ thấy: - chính sách vung tiền qua cửa sổ qua đủ hình thức trợ cấp, để mua phiếu cử tri sẽ bị chặn đứng; đồng thời việc đi vay nợ bừa bãi sẽ bị quốc hội chặn đứng để giảm công nợ quốc gia; - viện trợ quân sự cho Ukraine sẽ tiếp tục, tuy nhiên mỗi quyết định chi sẽ phải được cân nhắc, tính toán kỹ hơn, chứ Biden không còn một mình tự tung tự tác, vung tiền vô giới hạn hay vô kiểm soát nữa; - quan hệ với Trung Cộng sẽ bị quốc hội soi kính hiển vi kỹ hơn nhiều, nhất là khi quốc hội sẽ điều tra về những 'kinh doanh' mờ ám của cậu ấm Hunter; - phán quyết bác bỏ án lệ Roe vs Wade, chỉ cho phép phá thai theo luật lệ của mỗi tiểu bang sẽ không thể thay đổi gì được nữa. Sẽ không có luật phục hồi Roe vs Wade được như phe DC đã hù dọa trước bầu cử. - nói chung, quyền ký sắc lệnh bừa bãi của Biden sẽ bị giới hạn mạnh. Hậu quả trên hạ viện Hậu quả đầu tiên liên quan đến các vụ điều tra của hạ viện. Trước tiên, hạ viện hiện đang có cả lô điều tra về ông Trump, kẻ này chẳng rõ tổng cộng là bao nhiêu nữa. Chỉ biết tất cả sẽ đương nhiên bị phe dân biểu CH biểu quyết chấm dứt hết. Đặc biệt là cuộc điều tra J-6 về vụ biểu tình bao vây quốc hội ngày 6/1/2021. Sau khi tân hạ viện chặn đứng các cuộc điều tra về ông Trump, thì chắc chắn phe CH nắm quyền trong các ủy ban, sẽ tung ra hàng loạt ủy ban mới để điều tra về cụ Biden. Không thiếu gì chuyện phải điều tra. Phe CH đã cảnh báo sẽ điều tra về vụ rút quân hỗn loạn khỏi Afghanistan, các biện pháp chống COVID, việc thả lỏng biên giới, và đặc biệt là điều tra các quan hệ làm an với Trung Cộng và Ukraine của cậu ấm Hunter Biden. Phe CH cũng đã công khai hăm dọa sẽ điều tra cả bộ Tư Pháp và FBI luôn, đặc biệt là trong vụ đột kích tư dinh ông Trump tại Mar-a-Lago luôn. Ngay cả Ủy Ban Điều Tra J-6 có thể cũng sẽ bị điều tra luôn. Hậu quả trên kinh tế Với chính trường Mỹ hoàn toàn tê liệt vì phân hóa, sẽ chẳng có biện pháp kinh tế lớn nào được thông qua, ngoại trừ việc Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang tiếp tục tăng lãi suất để chặn lạm phát. Tuy nhiên, mặt trái của việc tăng lãi suất liên tục là kinh tế sẽ trì trệ mạnh trong năm tới. Biden đốt nhà, bây giờ đám cứu hỏa của Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang đang tối tăm mặt mũi chữa cháy. Hậu quả trên cụ Biden Dù không có làn sóng đỏ, nhưng nếu mất hạ viện thì coi như trong hai năm tới, Biden chỉ còn ngáp ngáp cho qua ngày. Chẳng ai biết cụ sẽ loay hoay ra sao, chỉ biết việc quốc hội điều tra về kinh doanh của cha con cụ sẽ gây phiền toái không ít cho cụ. Thậm chí, có thể cụ còn bị đàn hặc luôn không chừng. Quan trọng nhất: cụ sẽ bị áp lực rất mạnh để rút lui, không ra tranh cử năm 2024. Nhưng hầu như chắc chắn 100% cụ Biden sẽ ra tranh cử lại, vì tự ái cá nhân, vì không thể ra đi quá mất mặt như vậy, và nhất là nếu Trump ra tái tranh cử. Trừ phi các lãnh đạo đảng DC nhất trí lôi cụ xuống để thay máu cho đảng vì họ nhận thấy cụ Biden thật sự quá xệ. Cụ Biden mới tuyên bố sẽ cho biết quyết định sau Giáng Sinh. Thời giờ cần thiết để cụ thảo luận với lãnh đạo đảng và các cựu quan chức lớn của đảng như Obama, Clinton,... Hậu quả trên ông Trump Vài con vẹt tung tin đảng CH đang áp lực "lật đổ" Trump. Ngớ ngẩn đến tiếu lâm luôn! Ông Trump đang làm chức gì mà đòi lật đổ??? Vấn đề dĩ nhiên là sau khi đảng CH thắng một cách ển ển xìu xìu, thì ông Trump sẽ tính toán những gì. Phải nói ngay, ông Trump là một chính trị gia 'không giống bất cứ chính trị gia nào khác', do đó, tính toán của ông khác rất xa những tính toán bình thường của bất cứ chính trị gia nào khác, nghĩa là chẳng ai biết chắc ông Trump sẽ làm gì, chỉ biết phản ứng đầu tiên của ông là đã giận dữ, công kích mạnh những người nào có ý quy trách nhiệm CH thất bại lên đầu ông, đồng thời công kích mạnh TĐ DeSantis mà nhiều người coi như địch thủ đáng gờm nhất của ông Trump. Kẻ này không phải thầy bói, mù tịt, không thể đoán trước được gì. Có tin ông Trump sẽ chính thức công bố ý định ra tái tranh cử hay không vào ngày 15 tháng 11/2022. Ta chờ xem. theo diendantraichieu
  5. Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trung Quốc Hải Dưới Đi xuống dưới thì hưởi thấy gì? Tuần qua, thế giới xôn xao vì Bắc Kinh công bố Bạch Thư về Chiến Lược Quốc Phòng làm thiên hạ tốn giấy mực và nước miếng để luận bàn. Xong rồi thôi, vì tuần này thời sự đã chạy qua hướng khác. Người viết này thì ôm một bình ga lặn rất sâu để… đi tìm thủy quái. Thiệt ra, lãnh đạo Bắc Kinh mất hai chục năm mới từ vùng biển xanh lục ở khu vực cận duyên xuống tới biển xanh dương của khu vực viễn duyên để bơi ra ngoài và đòi tranh tài với thế giới. Sau khi ngù ngờ bây giờ thiên hạ mới tri hô báo động. Chúng ta nên ngó lại xem cái giống thủy quái đó sẽ bơi tới đâu? * Trong mấy ngàn năm lịch sử, ưu tiên về an ninh của Trung Quốc thường tập trung vào bên trong là nơi xuất phát nội loạn và sáu kiểu ngoại xâm của các dị tộc cứ bị Thiên triều coi thường như Hung Nô, Liêu, Kim, Mông, Mãn, Tạng. Đến thế kỷ 19 thì mới bị liệt cường Âu Châu và Nhật Bản bợp tai đá đít liên hồi. Thế rồi sau khi cải cách kinh tế từ hơn ba chục năm trước, Thiên triều đỏ mới quan tâm nhiều hơn đến thế giới bên ngoài vì cần nhập cảng nguyên nhiên vật liệu và tìm thị trường xuất cảng hàng hóa. Với tiến trình công nghiệp hóa và nhu cầu rất lớn về nhiều mặt vì là một xứ đói ăn, khát dầu và thiếu nước, Trung Quốc phải nhập cảng rất nhiều và việc bảo vệ nguồn cung cấp trở thành một ưu tiên chưa từng có trong lịch sử. Khi thấy vùng biển cận duyên lại có tiềm năng về dầu khí, lãnh đạo Bắc Kinh nghĩ đến việc chiếm đoạt và xây dựng thành một vùng trái độn quân sự tương tự các khu vực biên trấn họ đã thôn tính ở bên trong như Tây Tạng, Tân Cương và Nội Mông. Việc bành trướng ấy tất nhiên gây mâu thuẫn với lân bang và có thể dẫn tới xung đột ngoài biển. Trong số lân bang, Nhật Bản là một cường quốc đã có truyền thống hải dương từ lâu, còn các quốc gia Đông Nam Á thì yếu thế hơn. Đấy là chuyện hôm nay. Chuyện hôm qua là mùng 10 Tháng Ba, 2013, Bắc Kinh công bố kế hoạch tái phối trí hệ thống kiểm soát và bảo vệ quyền lợi ngoài biển qua việc thống nhất bốn cơ quan hữu trách làm một. Quyết định hành chánh ấy là mũi kim mềm yểm vào quần chúng lờ đờ: âm mưu bành trướng khéo che dưới vỏ bọc dân sự. Khách có kẻ ngồi bên đang chàng hảng lật ra tấm bản đồ. Chàng hãy đo đếm xem từ Bộ Chỉ huy Hạm đội Nam Hải ở huyện Tam Sa mà xuống tới Đông hải của Việt Nam, thì Hải quân và Không quân của Bắc Kinh phải bơi bao nhiêu hải lý và bay bao nhiêu cây số? Rồi tiếp liệu ra sao để sẵn sàng nghênh chiến với đủ loại đối thủ? Thấy người viết bỗng dưng nói chuyện xa lắc, khách bèn hỏi: “Chuyện xưa ăn nhập gì tới chuyện nay? Nhà bác lại có ý đồ gì vậy?” Dĩ nhiên là có chớ! Sau mấy ngàn năm chỉ ngó vô trỏng, Bắc Kinh cần bơi ra ngoài. Nhưng ngoài nớ, hạm đội Thái Bình dương của đệ nhất siêu cường Hoa Kỳ lại là rào cản chưa thể vượt qua được, ít nhất là trong vài thập niên. Kế hoạch trước mắt của lãnh đạo Bắc Kinh là phải khống chế và bảo vệ được quyền lợi đã giành được ở vùng biển cận duyên. May ra sau này mới tiến tới vùng biển xanh dương với hạm đội được ráo riết xây dựng. Kế hoạch trước mắt ấy gây rủi ro tranh chấp với các nước Đông Á vây quanh. Làm sao thắng được các nước này mà không gặp phản ứng của Hoa Kỳ là bài toán chiến lược. Đấy là về bối cảnh. Đây là về hiện trường * Lãnh thổ Trung Quốc có bờ biển dài nhất thế giới, từ cửa sông Áp Lục bên bán đảo Triều Tiên đến Vịnh Bắc Bộ của ta là hơn 22 ngàn cây số. Nhưng vì là một cường quốc lục địa mới lò mò ra ngoài nên họ không có hệ thống duyên phòng hay hải cảnh (bảo vệ duyên hải) thống nhất. Chi tiết ấy đáng chú ý vì Bắc Kinh có năm bộ phận với cấp số khoảng bốn vạn người cùng chia sẻ trách nhiệm về hải dương - mà lại không phối hợp. Năm bộ phận ấy là Hải Sự, Hải Cảnh, Hải Quan, Ngư Chính và Hải Giám. Trong năm cơ chế, lớn nhất là Cục Hải Sự MSA (Maritime Safety Administration) có hai vạn nhân viên phụ trách việc thi hành luật lệ liên quan đến hải dương, như an ninh hay an toàn hàng hải, cứu hộ, kiểm tra tầu bè, quản lý các hải cảng. Cơ quan hành chánh này mới chỉ thành hình từ năm 1998 sau khi sát nhập hai bộ phận thanh tra tầu bè và kiểm tra hải cảng nằm trong Bộ Giao Thông. Tới đây thì coi bộ người viết đã gây được mối quan tâm của khách ngồi bên! Vì chàng nín thinh. Cơ quan thứ hai của Bắc Kinh là lực lượng cảnh sát ngoài biển tên là Hải Cảnh (Coast Guard), thuộc bộ Công An, tức là bộ Nội vụ của các xứ khác. Về hình thức, Hải Cảnh là cơ quan duy nhất được võ trang và về thực tế thì đấy là cánh tay bạo lực cho các cơ quan hành chánh kia. Cơ quan thứ ba là Hải Quan Tổng Thự (General Administration of Customs), phụ trách về quan thuế, bài trừ buôn lậu và quản lý các thương cảng từ Bắc chí Nam. Cơ quan thứ tư là Ngư Chính (Fisheries Law Enforcement Command) thuộc Bộ Nông Nghiệp, với trách nhiệm bành trướng và bảo vệ quyền lợi đánh bắt thủy sản cho một quốc gia tiêu thụ nhiều cá nhất thế giới. Cơ quan thứ năm, nổi tiếng vì thẩm quyền và sức bành trướng rất mạnh trong nhiều năm qua là Hải Giám (Marine Surveillance), nằm trong Cục Hải Dương Quốc Gia của Bộ Tài Nguyên Quốc Thổ (quản lý đất đai và tài nguyên quốc gia). Với cấp số khoảng tám ngàn người, bộ phận Hải Giám có nhiệm vụ bảo vệ quyền lợi của Trung Quốc trên một diện tích ngoài biển khoảng ba triệu cây số vuông, kể cả Đặc Khu Kinh Tế EEZ và là mũi nhọn trong những xung đột gần đây với Nhật Bản, Việt Nam và Phi Luật Tân nhờ phi cơ, trực thăng và cả tầu tuần duyên. Thấy khách có vẻ chú ý hơn, người viết bèn thừa thắng xông lên. Năm cơ quan hữu trách ấy của Bắc Kinh được thành lập trước sau với ngân sách riêng lẻ dưới quyền giám hộ các bộ Công An, Giao Thông, Nông Nghiệp, Tài Chánh và Tài Nguyên. Họ thiếu thông tin, khó phối hợp hành động, ưa kèm cựa với nhau để xin phương tiện. Khi hữu sự thì nhiều cơ quan lại thiếu khả năng cưỡng hành, như võ khí, trực thăng hay chiến hạm. Một lý do rất lạ của tình trạng phòng thủ rời rạc ấy là nhu cầu... tạo ra việc làm, vì giới hữu trách coi đó là ưu tiên để đạt thành tích với cấp trên. Rồi qua một giai đoạn khá lâu, mỗi bộ phận lại phát triển và củng cố riêng về nghiệp vụ mà không muốn chia sẻ hay sát nhập. Tình trạng ấy bắt đầu thay đổi.... * Quyết định thống hợp công bố hai năm trước vẫn duy trì trách nhiệm riêng của từng bộ phận nhưng đặt bốn cơ quan Hải Cảnh, Hải Quan, Ngư Chính và Hải Giám dưới quyền chỉ đạo của Quốc Gia Hải Dương Cục thuộc bộ Tài Nguyên, là bộ giám hộ đang chỉ huy lực lượng Hải Giám. Còn lực lượng Hải Sự vẫn được duy trì dưới quyền giám hộ của Bộ Giao Thông. Khách ngồi bên lẩm nhẩm đọc lại chuyện này: Một cơ quan được nâng thẩm quyền chỉ huy bốn bộ phận bảo vệ quyền lợi và thi hành luật lệ ngoài biển của Trung Quốc, đó là Hải Dương Cục, nằm trong Bộ Tài Nguyên và Quốc Thổ. Trên nguyên tắc, cục Hải Dương cũng chỉ huy lực lượng cảnh sát ngoài biển (Hải Cảnh, đến nay thuộc bộ Công An). Đó là nguyên tắc. Trong thực tế, Hải Dương Cục có thẩm quyền chỉ đạo, chứ về khả năng động thủ của các bộ phận dù sao vẫn được duy trì thì đấy là trách nhiệm của bộ Công An. Việc cải tổ sâu rộng ấy là chiến lược bọc nhung một mũi nhọn có thế lực võ trang để lừa thế giới. Có chuyện gì thì với dư luận đấy chỉ là quyết định của Bộ Tài Nguyên hiền khô thôi. Bắc Kinh tăng cường khả năng can thiệp võ trang ở vùng biển cận duyên nên tái phối trí trách nhiệm của bốn bộ phận riêng biệt, nhưng trình bày với thế giới như một biện pháp hành chánh thuộc phạm vi trách nhiệm của bộ Tài Nguyên. Đấy mà một quyết định có tính chất ngoại giao. Để tránh xuất hiện như một lực lượng quân sự và trực tiếp đối đầu với siêu cường toàn cầu là Hoa Kỳ. Hải quân Trung Quốc có quân số 250 ngàn và nhiều phương tiện võ trang đáng kể của ba hạm đội Bắc Hải, Đông Hải và Nam Hải. Nếu đưa lực lượng quân sự đó vào cuộc tranh chấp về chủ quyền ngoài biển với các nước khác thì đấy là việc mang ý nghĩa tuyên chiến, bị thế giới lên án và gây phản ứng từ phía Hoa Kỳ cùng các cường quốc khác trong khu vực. Vì vậy, Bắc Kinh dùng phương tiện bán quân sự mà gọi là phi quân sự, như cho tầu Ngư Chính đi cắt dây cáp của thiên hạ khi có tranh chấp về ngư nghiệp ở ngoài biển. “Thế thì vì sao ngày nay Thiên triều lại giương cờ gióng trống?” Khách bật hỏi. Vì âm mưu ấy không qua mặt được một cường quốc hải dương trong khu vực là Nhật Bản. Tokyo hiểu rõ chiến lược của Bắc Kinh sau khi mâu thuẫn gia tăng từ năm 2010 về chủ quyền trên quần đảo Senkaku và bùng nổ vào năm 2012. Nhật cũng tăng cường phương tiện cho lực lượng duyên phòng và lập ra 600 đơn vị với 11 tầu biên phòng có nhiệm vụ bảo vệ các quần đảo đang tranh chấp với Thiên triều. Từ hơn 30 năm, đấy là lần đầu tiên mà Tokyo nâng cấp số duyên phòng. Khi ấy, Tổng trưởng Quốc phòng Itsunori Onodera còn cho biết là sẽ tu bổ và cải tiến các chiến hạm cũ của lực lượng phòng vệ hải dương (Hải quân) thành tầu tuần tra của duyên phòng. Trên nguyên tắc, lực lượng duyên phòng của cả Tầu lẫn Nhật đều không có phương tiện võ trang như binh chủng Hải quân mà chỉ có tầu tuần duyên nhỏ. Khi Bắc Kinh lấy lý do thi hành luật lệ hải dương bằng các bộ phận "phi quân sự" thì Tokyo cũng đáp lễ với bài bản phi quân sự đó để bảo vệ chủ quyền của mình mà không gây rủi ro leo thang chiến tranh. Kẻ cắp gặp bà già! Mà là thứ bà già đã cho Trung Quốc ăn bã trầu từ năm 1894. Cho nên Bạch thư về Quốc phòng vừa được công bố gián tiếp xác nhận rằng vì thấy khó làm ăn trên vùng Đông Bắc, con thủy quái mới lòn xuống Đông Nam Á cào đá làm đảo và cào mặt ăn vạ. Có khi lại ăn bã trầu nữa! __ (Bài này viết ngày năm Tháng Sáu 2015!) theo dainamaxforum
  6. Có thể nói trong một trăm người đọc câu hỏi trên thì gần như tự động ít nhất 90 người cười khẩy vì không tin. Dĩ nhiên! Kể cả những người ‘cuồng chống Biden’ hay ‘cuồng chống cấp tiến’ cũng khó bảo vệ được cái lập luận đảng DC Mỹ là một đảng CS. Mà đúng vậy, dù sao thì đảng DC cũng là một trong hai chính đảng của Mỹ, đã cùng với đảng thứ nhì, là đảng CH, thay phiên nhau ‘quản trị’ cái xứ thành đồng của tư bản từ ngày lập quốc đến giờ, và trong quá khứ đã công khai chống lại các xứ CS lớn nhỏ qua chiến tranh lạnh hay chiến tranh nóng đẫm máu, làm sao nói đảng DC là CS được. Đó là suy nghĩ bình thường. Thế nhưng nhìn vào những gì đảng DC đang làm hay cố gắng thực hiện thì… nhiều người đâm lo. Mà không phải không có lý do chính đáng để …lo! Ta thử nhìn lại xem thật sự đảng DC của Mỹ giống và khác các đảng CS ra sao. Phải nói ngay, Diễn Đàn Trái Chiều không phải là một diễn đàn nghiên cứu lịch sử hay phân tích lý thuyết hay triết lý cao siêu gì, nên xin miễn bàn cũng sẽ không tranh cãi về các chi tiết lịch sử hay triết lý, chỉ nói chuyện thực tế mà người dân ngu khu đen như Vũ Linh này nhìn thấy và hiểu thôi. Những người ‘chống cộng’ luôn luôn tố cáo tất cả các chế độ CS bất kể từ Âu đến Á qua tới Phi Châu và Nam Mỹ, là những chế độ ác quỷ kinh tởm nhất, tàn bạo nhất, sắt máu nhất, chỉ biết giết và giết,… với những bằng chứng cụ thể không chối cãi được. Những tố cáo này không phải là sai, CS quả là một thứ chế độ giết người không bao giờ e lệ tới nửa giây đồng hồ. Cả mấy trăm triệu người đã là nạn nhân bị các tay đồ tể CS giết trên khắp thế giới. Thế nhưng nhận định về các chế độ CS như vậy vẫn có phần hời hợt, thiếu chiều sâu, không thể giải thích được việc các chế độ CS đã có thời thống trị cả nửa số dân trên toàn cầu, trong cả thế kỷ. Và nhất là không giải thích được làm sao các chế độ CS tệ hại như vậy lại có thể đi từ con số không tới điểm thành công lớn đó. Muốn nhận định cho đúng lịch sử để rút bài học chính xác cho tương lai thì cần phải có cái nhìn thực tế và trung thực hơn: CS đã thành công chiếm được cả nửa thế giới nhờ vài yếu tố cực kỳ quan trọng: 1) giả dối lấy các lý thuyết xã nghĩa mỵ dân làm căn bản, 2) biến chế các lý thuyết đó theo hoàn cảnh địa phương để lừa dân, chiếm quyền, 3) rồi dùng bạo lực để ôm cứng lấy quyền. 1. CÁC TRIẾT LÝ XÃ NGHĨA MỴ DÂN Các chủ nghĩa, lý thuyết CS, tất cả đều xuất phát từ những tư tưởng xã hội chủ nghĩa, hay nói tắt là xã nghĩa, phải nói là nhân bản nhất, đạo đức nhất. Các thế kỷ 18-19 là thời gian rất nhiều triết gia, tư tưởng học bắt đầu suy nghĩ nhiều về cuộc sống của họ, về con người họ, và đi xa hơn, về xã hội chung quanh họ, về nhân loại. Để rồi họ khám phá ra con người và cái xã hội đó hết sức thiếu sót, còn quá nhiều sai lầm, thói hư tật xấu. Con người sống như bày cá, trong đó mặc ai nấy tự lo, cá lớn nuốt cá bé trong cuộc chiến sinh tồn không bao giờ chấm dứt. Dĩ nhiên, tất cả các tôn giáo trong suốt cả ngàn năm lịch sử nhân loại đều hô hào nhân ái, và đủ loại tính tốt trong cuộc sống giữa người với người. Nhưng tôn giáo vẫn mang tính cách viễn vong thiếu thực tế, nhiều khi đậm màu mê tín, dị đoan, gọi là không khoa học, không đáp ứng được nhu cầu lý luận khoa học ‘hợp lý’ của nhiều người, đặc biệt là của giới trí thức, không mang tính thuyết phục cao, nên đã không thành công mang lại hạnh phúc cho cả nhân loại. Trái lại, nhiều khi thiên hạ đã thẳng tay giết nhau nhân danh tôn giáo. Nhân loại cần những giải thích và giải đáp cụ thể, thực tế hơn. Đó là việc làm của rất nhiều triết gia trong thời hoàng kim của triết học, các thế kỷ trước. Tư tưởng nền tảng của CS là công bằng trong sở hữu tập thể không giai cấp xã hội, là những tư tưởng đã phôi thai từ thời Hy Lạp cổ xưa mấy ngàn năm trước. Nhưng những khái niệm cụ thể nhất chỉ được bắt đầu vẽ ra từ thế kỷ thứ 16, qua cuốn sách của Thomas Moore, có cái tựa thật ý nghĩa ‘Utopia’, nghĩa là Hoang Tưởng. Nhưng CS hiểu theo nghĩa hiện đại chỉ thực sự ra đời cuối thế kỷ thứ 19, với cuộc cách mạng kỹ nghệ của Âu Châu, qua các tác phẩm triết lý đổi đời của Friedrich Engels và Karl Marx, đặc biệt là cuốn The Communist Manifesto -Tuyên Ngôn Cộng Sản- xuất bản năm 1848, đã trở thành một thứ Thánh Kinh của đạo CS, để rồi từ đó, danh từ cộng sản đã được đồng hóa với mác-xít. Trong cách nhìn chung, có thể nói CS hay mác-xít chỉ là hình thức cực đoan nhất của các lý thuyết xã hội chủ nghĩa. Một cách tóm gọn nhất, theo mác-xít, thế giới được phân chia ra thành hai giai cấp: giai cấp tư bản thống trị, và giai cấp vô sản bị trị. Tư bản bóc lột vô sản tận xương tủy, do đó, vô sản phải nổi dậy, bằng võ lực nếu cần, để lật đổ tư bản, tự giải thoát cho chính mình, tạo ra một thế giới công bằng, nhân bản. Không có một khẩu hiệu nào ngu bằng khẩu hiệu “Làm theo khả năng – Hưởng theo nhu cầu”. Nghĩa là một cách cụ thể trên thực tế có nghĩa làm tà tà, khi nào chán thì nghỉ, nhưng nhu cầu lớn tới đâu cũng phải được hưởng. Thế nhưng cái khẩu hiệu đó lại đánh đúng vào tầm lý đại đa số người bình thường, lòng tham vô đáy, dễ dàng ‘câu khách’. Khiến dụ dỗ được không biết bao nhiêu triệu người. https://en.wikipedia.org/wiki/Communism#:~:text=In%20its%20modern%20form%2C%20communism,labored%20under%20often%2Dhazardous%20conditions. 2. NHỮNG HÌNH THỨC LỪA ĐẢO Những triết lý nhân bản, công bằng,… trên đã đụng vào yếu điểm quan trọng nhất của con vật biết suy nghĩ, là con người, và dường như đã cung cấp được một thứ thần dược chữa tất cả những thói hư tật xấu như tham lam, bóc lột, …, giải quyết được mọi xung đột quyền lợi trong xã hội, đưa đến cảnh thái bình trong trật tự cho cả nhân loại. Đã được đánh giá thật cao, và rất nhiều người đã coi những triết lý đó như đáp số cuối cùng cho mọi vấn đề của nhân loại. Trên nguyên tắc, các chế độ CS trên thế giới có vẻ thuần nhất: đại khái tranh đấu cho dân lao động hay dân nghèo chống lại sự bóc lột của đám nhà giàu, phần lớn làm chủ các phương tiện sản xuất như đất đai, nhà máy,… Trong mục đích tối hậu là tạo công bằng tuyệt đối trong toàn thể nhân loại. Đó là cách tóm lược ngắn gọn và dễ hiểu nhất. Nhưng lại quá giản dị để giải thích được sự thành công của các chế độ CS từ xứ này qua nước nọ, khác nhau một trời một vực từ văn hóa đến kinh tế. Muốn hiểu sự thành công của các chế độ CS trên thế giới, thì phải hiểu là các chế độ CS đó đều khác nhau rất xa, và đã thành công dựa trên những yếu tố hoàn toàn không giống nhau. Nga Người đầu tiên có công lớn nhất trong việc tìm cách mang các triết lý trừu tượng thiên tả xã nghĩa đó vào thực tế, chính là Lê-Nin. Lê-Nin có cái viễn kiến hơn người, đã nhìn các triết lý gọi là xã nghĩa -socialism-, rồi mác-xít như giải pháp cho những khốn khổ của người dân Nga, và tìm cách khai thác, mang các triết lý đó làm mồi nhử để câu hậu thuẫn của đám dân Nga khốn khổ để thực hiện tham vọng chiếm quyền của ông ta. Những lập luận cơ bản của Marx trên thực tế chỉ có giá trị và sử dụng được tại các quốc gia có trình độ kỹ nghệ hay cơ giới tương đối cao, tiêu biểu là nước Đức dưới thời Mác, có những lực lượng thợ thuyền đông đảo phục vụ -hay chính xác hơn, bị bóc lột tận xương tủy- cho các kỹ nghệ cơ giới đó. Và nói trắng ra, đã chỉ áp dụng được vào đúng một trường hợp, một quốc gia, đó là Đức, nhưng Lê-Nin đã khôn lanh bỏ vodka vào, biến thành sản phẩm được mơ mộng trong nước Nga thời các Sa Hoàng, khi xứ này bước mạnh vào cuộc cách mạng kỹ nghệ của Âu Châu. Cái thành công của CS Nga, gọi là Bôn-Sê-Vích là đã khai thác đúng cách những lý luận hết sức nhân bản của các triết gia thiên tả, đặc biệt là của Engels và Marx, đối chiếu với thực tế tàn khốc của cuộc sống của dân lao động Nga. Những lập luận của các đại triết gia thiên tả nghe thật là bùi tai, hữu lý và đáng phục. Cho dù không sống trong cái môi trường đã sinh sản ra những lý thuyết trên thì cũng thấy quá có lý, vì quá nhân bản, quá tốt. Dĩ nhiên, cũng phải nói là những sai lầm của các Sa Hoàng như thối nát, tham nhũng, độc tài gia đình trị và tàn bạo,… đã đóng một vai trò không nhỏ trong thành công của Cách Mạng Bôn-Sê-Vích. Tóm lại, CS Nga dựa trên đấu tranh giai cấp thợ thuyền chống đại tư bản, tương đối giống theo tư tưởng Marx nguyên thủy nhất. Đông Âu Cả khối các quốc gia Đông Âu đều theo CS hết, nhưng đó không phải là những chế độ chính trị mà dân Đông Âu tự lựa chọn. Chỉ là một thứ hàng nhập khẩu miễn cưỡng, do Hồng Quân Liên Xô áp đặt sau khi đã chiếm được từ tay Hitler, chẳng liên quan gì đến chủ thuyết CS hay xã nghĩa gì ráo. Tầu Mao là một người rất mê đọc sách và nghiên cứu lịch sử. Cái thành công lớn nhất của Mao là đã nghiên cứu rất kỹ về lý thuyết CS của Marx và bỏ đầy đủ tương chao, xì dầu, biến nó thành một lý thuyết có thể áp dụng được vào xứ Trung Hoa thời Mao. Đó là một xứ không có kỹ nghệ, không có nhà máy, không có thợ thuyền lao động, không có đại tài phiệt chủ các đại công ty hay hãng xưởng. Nhưng là một xứ canh nông với các đại quan được phong vương, phong hầu, chủ những mảng ruộng vĩ đại, nắm trong tay quyền sinh sát cả triệu dân cầy ruộng hay làm công tác canh nông. Để rồi Mao hóa phép biến các chủ đất, các đại quan phong kiến vua một cõi, thành chủ nhà máy và chủ đại công ty, và dân làm ruộng thành thợ thuyền, và thành công mang cuộc cách mạng CS Nga vào Tầu, biến thành mì gói ăn liền. Cuộc chiến giữa Tưởng Giới Thạch và Mao Trạch Đông chỉ là một cuộc nội chiến, tranh dành quyền hành giữa hai người đầy tham vọng cá nhân. Nhưng Mao đã thành công chiếm được quyền nhờ khoác cái áo đấu tranh giai cấp nông dân chống đại địa chủ và quan lại, chẳng liên quan gì đến đấu tranh giai cấp thợ thuyền chống đại tư bản của Marx. Tất nhiên, phải nhìn nhận Mao cũng đã được các sứ quân tham ô nhất của Tưởng Giới Thạch gián tiếp giúp đỡ rất nhiều. Bắc Hàn Chế độ CS của BH cũng chẳng liên quan xa gần gì tới Các Mác hết. Chỉ là họ nhà Kim lợi dụng và khai thác Mác để áp đặt một chế độ độc tài sắt máu cho gia tộc mình thôi. Việt Nam Khác với Nga, VN chẳng có nhà máy, chẳng có lực lượng thợ thuyền. Cũng khác với Tầu, VN chẳng có đại địa chủ, chẳng có các đại quan sứ quân, dân làm ruộng cũng chẳng bao nhiêu, ‘trí phú địa hào’ lại càng ít hơn. Nhưng VN bị Pháp đô hộ và dân cả nước bị Pháp hành hạ, bóc lột. Và họ Hồ đã hóa phép, mang các cuộc đấu tranh giai cấp kỹ nghệ của Nga và giai cấp canh nông của Tầu, vào VN, cho đội cái mũ đấu tranh giai cấp chính trị, giữa khối dân địa phương yêu nước chống thực dân thống trị đất nước, gọi là để giành độc lập. Và họ Hồ đã thành công. Phải nói ngay, cái áo ‘Việt Minh yêu nước đánh đuổi Pháp’ đã thu hút được hầu hết dân Việt thời đó, kể cả các thanh niên Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Khánh,… trước khi họ trắng mắt. Trong hàng ngũ Việt Minh, chẳng mấy ai hiểu gì hay thậm chí để ý đến các lý thuyết CS mơ hồ. Họ tham gia VM chỉ để đánh Pháp cứu nước thôi. Chẳng biết CS là gì, chẳng hiểu Marx nói gì. CSVN thành công chiếm được quyền nhờ khoác cái áo đấu tranh giải phóng đất nước chống thực dân ngoại bang đô hộ, chẳng liên quan gì đến đấu tranh giai cấp thợ thuyền chống đại tư bản của Marx, cũng chẳng liên quan gì đến cuộc đấu tranh giai cấp giữa nông dân và đại quan phong kiến như Tầu. Các thí dụ trên cho thấy những chính khách CS như Lê-Nin, Mao, Hồ, Kim, … nếu lịch sự và thân thiện thì có thể gọi là đủ sáng tạo và uyển chuyển để mang cái triết lý Các Mác để áp dụng một cách hữu hiệu nhất đưa đến thành công trong những điều kiện và hoàn cảnh quốc gia khác nhau. Do đó, đừng nên ngây thơ nghĩ là CS không có cách nào thò chân vào đất Mỹ này được. Nôm na ra, CS là cái gì rất đa dạng, không phải chỉ có một mô thức duy nhất. Nếu thực tế hơn phải nhìn nhận các tay này chỉ là những vua lừa đảo, siêu chính trị gia thời cơ, lợi dụng, chế biến, rồi khai thác những triết lý gọi là ‘nhân bản’ xã nghĩa để thực hiện tham vọng bá quyền cá nhân của họ, hay phe đảng, gia tộc của họ. Nói cách khác, chủ nghĩa CS hay chủ nghĩa Các Mác chỉ là cái áo giáp mà các tay chính khách đầy tham vọng cá nhân như Lê-Nin, Mao, Hồ,… mượn để khoác vào người để thực hiện được những giấc mộng quyền lực cá nhân của họ. Nôm na ra, các chế độ CS chỉ thành công nhờ vào những giả dối, lừa đảo, dối trá không hơn không kém. Không tin, cứ thộp đầu một anh cán ngố hỏi Các Mác nói gì thì sẽ nhìn thấy ngay cái mặt ngơ ngác của anh ta và những câu trả lời máy móc anh ta đã được dạy. 3. BẠO LỰC Cái thế giới bình đẳng tuyệt đối của ý thức hệ CS là ảo tưởng viễn vong không thực tế, không thực hiện được, mà chỉ có thể áp đặt bằng bạo lực thôi. Nhất là cái bình đẳng đó lại là bình đẳng giả dối thô bạo nhất. Bình đẳng trong khối dân ngu khu đen thôi, nhưng cái đám dân đó tuyệt đối không thể bình đẳng với giai cấp thống trị, không còn là các đại tài phiệt chủ nhà máy, không còn là các đại địa chủ quan lại, cũng không còn là thực dân ngoại bang, mà là giai cấp đảng viên đảng CS, chẳng những nắm quyền mà còn có súng, có nhà tù, có luật lệ tự sáng chế, để đàn áp mọi chống đối. Các lý thuyết hoang tưởng không đáp ứng được những đòi hỏi, những nhu cầu thật của người dân, do đó sau khi chiếm được quyền thì người CS lòi ra bộ mặt, chỉ còn một cách duy nhất để giữ quyền, đó là dùng bạo lực, công an, nhà tù, súng đạn để cai trị và tồn tại. Chuyện này quá rõ ràng, khỏi bàn thêm. HIỆN TẠI Sau khi bức màn sắt sụp đổ toàn diện bên Âu Châu khoảng 1989-1990 bất kể xe tăng và nhà tù, các chính khách và trí thức xã nghĩa thiên cộng trên khắp thế giới, từ Âu qua Mỹ, vật lộn với chính họ, để tìm cách bào chữa cho cái nhìn thiên tả của họ. Có nhiều kiểu biện bạch, nhưng nói chung, họ giải thích bằng cách quay ngược lại để tố cáo các chế độ CS độc tài đẫm máu của Xít-ta-lin hay Mao đều không phản ảnh lý tưởng thiên đường xã nghĩa của họ. Chỉ là bọn thảo khấu Xít-ta-lin và Mao đã cưỡng chiếm -hijack- lý tưởng xã nghĩa, khai thác và dùng làm công cụ cho chính sách độc tài tàn bạo của họ thôi. Cái kiểu bào chữa này đã được dân Âu Châu, tuyệt đại đa số vẫn chịu ảnh hưởng rơi rớt của các chủ thuyết thiên tả, mừng rỡ ôm chầm lấy như cái phao cứu sống họ, giúp họ biện bạch tại sao họ thiên tả. Nghe cũng hợp lý. Cho đến khi đặt câu hỏi vậy tại sao trong suốt hơn bẩy thập niên CS thống trị Nga và nửa thế giới, trong khi Xít-ta-lin, Mao, Hồ giết cả trăm triệu người, đã không có một anh triết gia xã nghĩa nào lên án Xít-ta-lin hay Mao hay Hồ mà lại đợi tới khi chế độ sắt máu CS bị rơi rớt từng mảng mới … ngụy biện? Các Jean Paul Sartre, Bertrand Russell, Noam Chomsky,… chưa bao giờ lên tiếng tố cáo Xít-ta-lin hay Mao hay Hồ, trái lại luôn miệng ca tụng chúng, cho đến khi bức màn sắt sụp đổ hoàn toàn, xác cả trăm triệu người bị giết được phơi bày ra thì mới uốn lưỡi, mếu máo biện giải. Ngay cả vài đám dân Mít tị nạn CS tại Âu Châu cũng mau mắn làm vẹt nhai lại những biện bạch này, phân bua chúng tôi vẫn chống cộng chết bỏ, nhưng ủng hộ các chế độ xã nghĩa Âu Châu vì họ không phải là CS, mà họ là ‘dân chủ xã hội’, là ‘thiên chúa giáo xã hội’, là những gì gì đó mà chẳng ai hiểu rõ. Họ bào chữa ‘xã hội chủ nghĩa’ không phải là ‘cộng sản’. Họ giảng giải xin thiên hạ đừng lẫn lộn ‘xã hội’, ‘xã nghĩa’ với ‘cộng sản’, đừng nghĩ cứ ‘tả phái’ là ‘cộng sản’ hết. Ở đây, các cụ tị nạn tìm cách chơi chữ loanh quanh các danh từ ‘xã hội’, ‘tả phái’,... để rồi chính họ cũng bối rối chìm nghỉm trong rừng chữ nghĩa. Khi người ta tố Âu Châu thiên tả thì các cụ nhẩy dựng lên cãi “Âu Châu không phải CS”. Ủa, có ai nói Âu Châu là CS bao giờ đâu? Cũng vậy, khi người ta tố đảng DC ở Mỹ thiên tả, các cụ cũng nhẩy nhổm phản đối đảng DC đâu phải là đảng CS đâu. Cũng vậy, có ai nói đảng DC Mỹ là đảng CS bao giờ đâu? Muốn nhận định cho chính xác cánh tả, phải hiểu có 3 loại người thiên tả hay ‘thân cộng’: 1. Triết gia CS và trí thức CS sống trong ảo vọng của lý thuyết hoang tưởng. Đó là những Sartre, Russell, Chomsky,... 2. Chính trị gia ý thức được những lý luận CS là những mồi câu cá hữu hiệu nhất, khai thác tận cùng cái ước vọng của dân để phục vụ cho tham vọng chính trị và quyền lực của cá nhân mình và phe nhóm. Đó là những Lê-Nin, Xít-ta-lin, Mao, Hồ,… 3. Những tay trí thức (có dấu sắc) nửa mùa mà không tri thức (không dấu sắc), mơ mộng cái ảo tưởng xã nghĩa mà mù tịt hay cố tình nhắm mắt trước những cái tàn ác thực tế của CS. Đó là những người mà Lê-Nin gọi là ‘useful idiots’, những thằng ngu hữu dụng. Đừng nói chi xa, trong miền Nam VN trước đây và ngay trong cộng đồng tị nạn Việt trên thế giới hiện nay, cái đám này không ít đâu, khỏi cần nêu tên tất cả, ai cũng biết. Từ những Nguyễn Mạnh Tường tới những Trần Đức Thảo, Châu Tâm Luân, Dương Quỳnh Hoa, Trịnh Công Sơn, Nguyễn Gia Kiểng,… rồi tới những tên vịt tị nạn biến thành vịt yêu nước, hay PIVOT/Sáng Tổ năn nỉ các chú các bác làm ơn đừng chống cộng nữa, gân cổ đọc lại sách vở của Harvard, Yale, Berkeley, hay kêu gọi không chống CS mà chỉ chống cái ác thôi, biện bạch đảng DC Mỹ không phải CS đâu. ĐẢNG DÂN CHỦ MỸ Trở lại câu hỏi đảng DC Mỹ có phải là đảng CS không, thì tất nhiên, câu trả lời giản dị nhất là KHÔNG. Nhiều tay đã cố bóp méo, xuyên tạc nói là phe cuồng mê Trump tố cáo đảng DC Mỹ là đảng CS là xuyên tạc ngớ ngẩn. Thật ra, chẳng ai nói đảng DC Mỹ là đảng CS hết. Kiểu đồng hóa ấu trĩ này chỉ phản ảnh đầu óc nhỏ bé của những tay tuy là tị nạn VC nhưng cố tìm cách bao che cho nhóm thiên tả DC và tên phản đồ Biden. Thực tế là con đường mà đảng DC Mỹ, đặc biệt là dưới thời Biden hiện nay đang đi, lại chính là con đường mà các đảng CS chuyên chế Nga, Tầu, VC đã đi qua. Rất rõ ràng. Những cái gọi là ‘mẫu số chung’ giữa các đảng CS và đảng DC Mỹ đầy dẫy, đếm không xuể. Đây là vài thí dụ cụ thể nhất: - Cái gọi là ‘công bằng xã hội’ là chủ trương nền tảng chung, mà phương tiện thực hiện là tái phân phối tài sản và lợi tức. Các đảng CS dùng các phương thức thô bạo, trắng trợn như tịch thu, quốc hữu hóa,… trong khi đảng DC Mỹ dùng các biện pháp gián tiếp mềm dẻo hơn như thuế lũy tiến và luật lệ, thủ tục hành chánh khắc nghiệt nhất nhân danh trật tự xã hội, bảo vệ môi trường,... - Các chế độ CS Nga dùng chiêu bài lao động đấu tranh chống đại tư bản, CS Tầu dùng chiêu bài nông dân đấu tranh chống đại điền chủ, CS Việt dùng chiêu bài dân Việt yêu nước đấu tranh chống thực dân, đế quốc ngoại bang. Bây giờ đảng DC Mỹ huy động dân da màu đen, nâu, vàng, đỏ, đấu tranh chống đám thượng tôn da trắng. - Vai trò của Nhà Nước Vú Em bao phủ mọi chuyện. Chính sách Nhà Nước Vú Em được các Nhà Nước CS thi hành tối đa khi quốc hữu hóa gần như cả nước, trong mọi khía cạnh cuộc sống như kinh doanh, kinh tế, tài chánh, giáo dục, y tế, … Đảng DC Mỹ chưa thể đi quá xa đến những mức đó vì chắc chắn dân Mỹ sẽ không chấp nhận, nhưng những cố gắng gặm nhấm, cụ thể nhất là trong phạm vi y tế đã được thấy rất rõ, và Obamacare chính là bước đầu trong chính sách xã nghĩa hóa ngành y tế mà Mỹ gọi là socializing healthcare. Đảng DC còn đang mơ mộng sẽ cho cả nước được Medicare. - Các chế độ CS đều dùng luật pháp cuội của chúng và bộ máy an ninh trật tự toàn là đảng viên công an như công cụ phục vụ cho quyền lợi và bảo vệ đảng nắm quyền, ngồi xổm trên tất cả mọi luật lệ để đàn áp đối lập dưới đủ hình thức kể cả ngụy tạo bằng chứng và … cả vú lấp miệng em, lớn tiếng vu cáo đủ mọi tội. Việc đảng DC đàn hặc và điều tra Trump qua các ‘phiên tòa cuội’ dưới quyền các quan tòa và bồi thẩm đoàn bắt buộc phải có thành tích chống Trump tuyệt đối, tức là đã đàn hặc Trump mới được chọn, không điều tra, không bằng chứng, không nhân chứng, không đối chất, không cho ‘bị can’ bào chữa, không có luật sư, với bản án cả thế giới đều biết trước khi phiên tòa họp lần đầu, hay vụ dùng quan tòa phe ta ra trát cho FBI đột kích khám xét nhà đối lập,… có khác gì những gì dân Việt ta đã nếm mùi từ ngày VC biểu diễn trò đấu tố cải cách ruộng đất? - Trong các chế độ CS của Mao và nhất là chế độ CS khùng điên của Pol Pot, hầu như dân cả nước được Nhà Nước nuôi trong mức tối thiểu, ngáp ngáp đủ sống để lao động vinh quang cho Nhà Nước. Đó là phương thức khoác gông lên cổ dân cả nước, hữu hiệu nhất. Ở Mỹ may mắn thay, ta chưa thấy chuyện quá đáng này. Nhưng chính sách tung trợ cấp tối đa, càng ngày càng nhiều, dưới đủ hình thức, chính là con đường đi tới bao cấp cả nước, biến dân cả nước thành nô lệ trợ cấp, chỉ những người mù quáng vì phe đảng mới không thấy. - Về tôn giáo, CS chủ trương đảng CS là tôn giáo duy nhất được chấp nhận, ngoài ra, không tôn giáo nào khác có thể được tồn tại, hay nếu được dung túng, cũng không được phép phát triển, bành trướng, cũng phải phục vụ đảng CS trước tiên qua các hệ thống tôn giáo quốc doanh, xếp hạng dưới tôn giáo CS. Ở VN, không thiếu gì ‘chùa quốc doanh’ mà tượng họ Hồ còn ngồi trên cả tượng Phật. Ở Mỹ, trong cái nhìn của đảng DC, chuyện tuy nhỏ và tiếu lâm nhưng mang thật nhiều ý nghĩa là chuyện mùa Giáng Sinh không còn được chúc tụng nhau ‘Merry Christmas’ nữa mà chỉ còn được chúc nhau ‘Happy Holliday’ thôi. - Vô tổ quốc là một trong những khẩu hiệu CS hô hào cốt để giúp áp đặt chế độ độc tài do Marx chế ra để áp đặt lên các xứ ‘thuộc địa’ của chủ nghĩa Mác-xít, hiển nhiên với mục đích xây dựng một thế giới đại đồng không còn biên giới địa dư hay chính trị gì nữa. Ý thức hệ CS là mẫu số chung duy nhất. Lê Duẩn đã từng hô hào đánh Mỹ là để phục vụ Nga Tầu mà. Đảng DC Mỹ cũng có chủ trương vô tổ quốc khi phe cấp tiến không bao giờ bỏ qua cơ hội sỉ vả nước Mỹ, đốt, xé, hay đạp lên cờ Mỹ, xóa bỏ di tích lịch sử quốc gia, bôi bác các Cha Già Lập Quốc, đạp đổ các tượng công thần quốc gia. - Vô gia đình là chính sách nền tảng của các chế độ CS từ Mao tới Hồ tới Pol Pot. Ngay tại VN, ‘cháu ngoan bác Hồ’ có bổn phận đi báo công an các việc làm hay lời nói ‘phản động’ của bố mẹ trong nhà. Đảng DC Mỹ chưa có ‘cháu ngoan bác Bi-Đen’, cũng không có Trường Chinh đấu tố bố mẹ ruột, nhưng các trường học Nhà Nước DC bảo trợ đã công khai tìm mọi cách áp dụng các chính sách mang con cái ra khỏi ảnh hưởng của bố mẹ, để các thầy cô ‘thoải mái’ tẩy não, mang chúng vào ‘văn hóa thức tỉnh’ -woke culture- của đảng, thậm chí nhiều trường còn khuyến khích trẻ con báo cáo cho trường biết những việc làm hay câu nói của bố mẹ chúng chống lại chính sách ‘thức tỉnh’ của Nhà Nước DC Mỹ. Như đã bàn qua, các đảng hay nhóm thiên tả hay xã nghĩa hay CS, không phải là một cái gì thuần nhất mà rất đa dạng, nhưng tất cả chỉ là những màu đậm nhạt khác nhau của một ý thức hệ, không hơn không kém. So sánh đảng DC Mỹ với các đảng CS, nếu có khác biệt, thì khác biệt nằm trong mức áp dụng, thi hành, trong khi nền móng, hướng đi và mục tiêu cuối cùng hiển nhiên chỉ là một. Lấy một thí dụ thô sơ, không chính xác nhưng dễ hiểu: nếu ta đang đứng ở phía hữu bảo thủ, bước 10 bước sang bên trái thì tới các chế độ VC-TC, thì đảng DC Mỹ đã bước tới bước thứ 6-7 gì rồi. Vấn đề là Hiến Pháp Mỹ, dân Mỹ, sẽ cho phép đảng DC đi bao xa và trong thời gian bao lâu. Hiển nhiên dân Mỹ sẽ không cho đám cuồng mê xã nghĩa đi xa lắm, bằng chứng là đảng CS Mỹ vẫn chỉ là một nhúm mà tất cả đảng viên trên cả nước có thể bị nhốt trên một xe cây cảnh sát, mà vẫn còn chỗ trống. Do đó, đảng DC chỉ có thể gặm nhấm từng chút từng chút, với sự phụ giúp của những tên trí thức gọi là useful idiots (xin nhắc lại: đây là danh từ của Lê-Nin đấy). Để kết luận, xin đưa ra kết quả thăm dò mới của Fox News: đa số dân Mỹ tin nước Mỹ đang chuyển hướng về xã nghĩa !!! Thế nhưng đa số cử tri của đảng DC cho đó là chuyện tốt: Các cụ vẹt tị nạn cuồng mê Biden nghĩ sao? theo diendantraichieu
  7. Quên Đi Dáng Yêu Kiều Nếu biết tình em đến với tôi Chỉ là hờ hững với xa xôi Tim tôi vẫn thường hay yếu đuối Còn lại bèo dạt với mây trôi Thì thôi em hảy cất bước đi Rằng tôi không hiễu tình là gì Bên em còn biết bao ong bướm Lượn lờ quanh sân mối tình si Bao năm xây dựng một cuộc tình Em đóa hồng nhung sắc lung linh Còn tôi chi là phường phiêu lãng Làm sao em vững một niềm tin Hải hùng nhận ra tuỗi xế chiều Phận nghèo với tới những tin yêu Như là ánh nguyệt soi đáy nước Thôi hảy quên đi dáng yêu kiều . Tàn Đông Xứ Việt